Wed, 08 / 2018 4:46 am | thuylinh

Đề bài: Vẻ đẹp con sông Việt Nam qua 2 tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông của Hoàng Phủ Ngọc Tường và Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân.

Bài làm

Hoàng Phủ Ngọc Tường và Nguyễn Tuân là hai nhà thơ có những cách viết rất riêng, rất xuất sắc khi miêu tả cảnh đẹp của thiên nhiên Việt Nam. Có thể thấy được điều đó qua hai tác phẩm tiêu biểu của họ là Ai đã đặt tên cho dòng sông và Người lái đò sông Đà. Cả hai tác phẩm này cùng miêu tả về hai dòng sông nhưng với những cách viết và đặc điểm riêng của nó.

Ai đã đặt tên cho dòng sông là tác phẩm mà tác giả Hoàng Phủ Ngọc Tường viết về con sông Hương. Bắt nguồn từ trong sâu thẳm của dãy núi Trường Sơn, con sông Hương đã uốn lượn qua núi rừng đại ngàn và đi cả một chặng đường dài trước khi đổ về lòng thành phố. Tác giả đã miêu tả con sông Hương qua những chặng đường riêng của mình. Khi con sông ở giữa núi rừng, nó đẹp một vẻ đẹp hết sức hoang sơ, nguyên thủy, một vẻ đẹp chưa có sự khai phá của con người. Ở đó, dòng sông như hòa hợp với thiên nhiên đất trời, như được khung cảnh núi rừng hai bên tô điểm và kết hợp tạo nên một bức tranh hài hòa sống động nhưng nên thơ và lãng mạn. Khi ra khỏi núi rừng, con sông lại mang một vẻ đẹp trù phú, màu mỡ. Nó là một biểu tượng của người dân xứ Huế, là nơi gắn bó  với phong tục tập quán, với những truyền thống văn hóa tốt đẹp của vùng đất cố đô. Khi con sông đi qua kinh thành, nó lại được khoác thêm vẻ đẹp của những lăng tẩm, đền đài cổ kính và trang nghiêm. Con sông Hương dù uốn lượn đến đâu cũng đem sức sống đến đó và làm nổi bật lên cảnh đẹp của đất trời. Tác giả Hoàng Phủ Ngọc Tường đã khám phá con sông trên cả những góc nhìn địa lí, văn hóa, lịch sử, trong cả không gian và thời gian. Con sông hiện lên với những trạng thái, màu sắc khác nhau nhưng dù là ở đâu thì nó cũng vẫn là dòng sông Hương tươi đẹp chứa đựng biết bao ý nghĩa, gắn bó với cuộc sống của người dân xứ Huế.

Ve-dep-con-song-qua-Ai-da-dat-ten-cho-dong-song-va-Nguoi-lai-do-song-Da2

Loading...

Ở Người lái đò sông Đà, tác giả Nguyễn Tuân lại miêu ta vẻ đẹp của dòng sông Đà ở phía Bắc của Tổ quốc. Con sông Đà là một con sông lớn mang tiềm năng thủy điện lớn nhất của nước ta. Trong tác phẩm của mình, Nguyễn Tuân đã khám phá và miêu tả vẻ đẹp của con sông với hai sắc thái, khi thì hiền hòa, êm đềm và những lúc dữ dội gầm gào. Ở góc độ thứ nhất, tác giả miêu tả con sông với vẻ đẹp trữ tình lãng mạn như một người con gái kiều diễm: “con sông Đà tuôn dài tuôn dài như một áng tóc trữ tình, đầu tóc chân tóc ẩn hiện trong mây trời Tây Bắc bung nở hoa ban hoa gạo tháng hai và cuồn cuộn mù khói núi Mèo đất nương xuân”. Ở đây, con sông Đà chính là một người mẹ hiền hòa xinh đẹp lộng lẫy giữa đất trời, tô điểm cho cảnh vật. Nhưng ở đoạn sau, tác giả chuyển qua miêu tả con sông với vẻ đẹp hung bạo, dữ dội. Nó giăng mắc ra trước mắt người lái đò những thạch trận, những cửa sinh cửa tử. Tiếng gầm thét của thác nước như "hàng ngàn con trâu mộng đang lồng lộn giữ rừng vầu rừng tre nứa nổ lùa". Rồi những xoáy nước nguy hiểm chỉ trực nuốt gọn bất cứ thứ gì để rồi nó sẽ nổi lên ở phía cửa sông. Dù là miêu tả con sông ở góc độ nào nhà văn cũng cho thấy được vẻ đẹp riêng của nó đồng thời làm nổi bật lên tài năng của con người khi chế ngự được dòng sông.

Bằng những cảm nhận riêng biệt, cách miêu tả khác nhau, cách hành văn khác nhau nhưng cả Hoàng Phủ Ngọc Tường và Nguyễn Tuân đều đã tái hiện được vẻ đẹp của những con sông một cách đầy ấn tượng. Ở đó, vẻ đẹp của nó hiện lên mới nguyên thủy, mới trù phú, đậm đà, thắm thiết làm sao. Thông qua hai tác phẩm, người đọc có những cái nhìn yêu mến và tôn trọng với những dòng sông, với cả thiên nhiên đất trời Tổ quốc, khao khát được một lần đến ngắm nhìn chúng. Dù là ở đâu, ở nơi nào của đất nước thì những con sông này cũng gắn bó mật thiết với người dân Việt Nam, là biểu tượng, đầy giá trị về cuộc sống văn hóa của con người.

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục