Mon, 07 / 2018 4:02 pm | thuylinh

Đề bài: Trong truyện ngắn “Đời thừa” Nam Cao có viết: “Văn chương không cần đến những người thợ khéo tay, làm theo một vài kiểu mẫu đưa cho. Văn chương chỉ dung nạp những người biết đào sâu, biết tìm tòi, khơi những nguồn chưa ai khơi và sáng tạo ra cái gì chưa có”. Bình luận ý kiến trên. Chứng minh rằng Nam Cao luôn đi khơi những nguồn chưa ai khơi trong quá tình sáng tác của mình.

Bài làm

Nhận định trên chính là quan điểm của Nam Cao về những bài văn đích thực: Không chấp nhận lối viết rập khuôn máy móc, xáo mòn, nhại lại những người đi trước. Yêu cầu nhà văn phải là người sáng tạo, không chỉ tìm ra tiếng nói riêng của mình mà còn không lặp lại chính mình.

Nam Cao phê phán lối viết rập khuôn máy móc hời hợt không đem đến những điều mới lạ cho văn chương. Trước cách mạng tháng 8 có khá nhiều cây bút vì mưu sinh đã vô trách nhiệm viết những tác phẩm của nước ngoài (loại tác phẩm này có khi Vũ Trọng Phụng gọi là tiểu thuyết lá cải). Nam Cao rất phản đối cách viết này thông qua nhân vật Hộ ở Đời thừa.

Loại tác phẩm này đem đến những thị hiếu tầm thường cho bạn đọc, ảnh hưởng đến tư tưởng, tình cảm trong sáng lành mạnh của con người. Theo Nam Cao, loại nhà văn này chỉ là những cái loa phát lại lời người khác không đem chút gì mới mẻ đến cho văn chương. Họ vi phạm nghiêm trọng quy luật sáng tạo trong văn chương. Cách làm này đã hạ thấp văn học, khiến cho quần chúng thờ ơ coi thường văn chương, như vậy là giết chết văn học. Mặt khác quy luật của cuộc sống là sự vận động phát triển, lối viết này khiến văn học dẫm chân tại chỗ lạc hậu với thời cuộc không thúc đẩy văn học phát triển.

Loading...

Tác giả đồng thời khẳng định vai trò của sự sáng tạo trong văn chương. Trước hết, sáng tạo vốn là quy luật vận động của xã hội. Nhờ sự sáng tạo mà con người phát triển không ngừng mà văn học là một bộ phận của xã hội nên nhất định phải vận động, theo quy luật sáng tạo. “Với mỗi nhà văn sự sáng tạo sẽ giúp họ tìm ra được giọng điệu của riêng mình “khẳng định phong cách riêng của mình và từ đó sẽ đem đến những nét mới mẻ cho văn học, tạo nên sự đa dạng cho văn học nước nhà. Sự sáng tạo sẽ làm cho bạn đọc thích thú, là động lực để cho nhà văn tiếp tục tìm tòi sáng tạo hơn, tên tuổi nhà văn được ái mộ hơn.

 

Văn chương không cần đến những người thợ khéo tay

Quan điểm của Nam Cao là đúng trong mọi thời đại, đã là nhà văn phải luôn luôn tìm tòi ở cả nội dung và nghệ thuật, phải phát hiện những cái mới lạ trong cuộc sống, phải thể hiện những hình thức độc đáo để hấp dẫn người đọc, đây là sự sống còn của văn chương. Nam Cao là nhà văn khắt khe, luôn nghiêm túc giàu tự trọng và có trách nhiệm cao trước ngòi bút của mình. Với ông làm nghệ thuật là luôn khám phá, luôn phát huy rất tốt, cuộc đời nhà văn là cả một hành trình tìm tòi những cái mới lạ. Tìm tòi về bút pháp: lúc đầu Nam Cao đi theo bút pháp lãng mạn (Giăng sáng) nhưng sau đó ông phát hiện văn chương lãng mạn là ánh trăng lừa dối, xa rời hiện thực đưa người đọc vào thế giới ảo mộng. Ông từ bỏ nó để đến với bút pháp hiện thực. Đến với bút pháp hiện thực Nam Cao đã rất thành công với hàng loạt những tác phẩm đặc biệt là Chí Phèo. Nhưng rồi Nam Cao vẫn nhìn thấy nhược điểm của văn học hiện thực và ông lại tìm tòi để tiếp cận dòng văn học cách mạng vì đây mới là dòng văn học tiến bộ nhất.

Cách miêu tả người nông dân: Trước Nam Cao, Ngô Tất Tố, Nguyễn Công Hoan đã rất thành công trong việc miêu tả cuộc sống cùng cực của người nông dân. Nhưng các tác phẩm trên chỉ xoáy sâu vào nỗi khổ vật chất thì ở Chí Phèo ngòi bút Nam Cao lại phơi bày hiện thực chua chát, lại phát hiện ra sự độc ác của giai cấp thống trị chúng tước đoạt đời sống tinh thần của người nông dân và hiện tượng lưu manh hóa đang phổ biến ở nông thôn bấy giờ (Chí Phèo, Binh Chức, Trạch Văn Đoành).

Trong khi các tác giả khác chỉ chú ý khám phá vẻ đẹp trong phẩm chất người nông dân thì với Nam Cao bên cạnh sự ngợi ca ông cũng sẵn sàng phê phán họ. Nhà văn chỉ rõ khi quá túng quẫn người nông dân rất dễ bị tha hóa, họ có thể vì quý trọng miếng ăn mà đánh mất cả nhân phẩm (Một bữa no, Tư cách mõ, Trẻ con không được ăn thịt chó). Ở trong truyện Nam Cao đã phê phán cách nhìn nhận định kiến (cô cháu thị Nở đã dửng dưng Chí Phèo, đẩy Chí vào chỗ cùng đường). Có điều Nam Cao không hề nói xấu người nông dân như một số cây bút lãng mạn ông nói ra để giúp họ sửa chữa, sống cho đẹp hơn.

>>> XEM THÊM : 

So sánh truyện ngắn Chí Phèo và Vợ nhặt

Hình ảnh thiên nhiên trong các bài thơ Tràng giang và Đây thôn Vĩ Dạ

Phân tích nhân vật người lái đò và Huấn Cao

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục