Tue, 07 / 2018 11:10 am | thuylinh

Đề bài: Trình bày suy nghĩ của anh/chị về lời tâm sự của Helen Keller: “Tôi đã khóc khi không có giày để đi, cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để đi giày”.

Bài làm

Bạn có đang hài lòng với cuộc sống của mình không? Có cảm thấy may mắn và hạnh phúc về những gì mình có không? Bạn thấy mình đã có được những gì và còn thiếu những gì. Con người thường không bao giờ biết đủ, đó cũng là một điều kiện cần thiết để bạn có thể phấn đấu vươn lên. Nhưng con người cũng không nên quá so bì, bi lụy về hoàn cảnh của mình. Nhà văn Helen Keller từng nói: “Tôi đã khóc khi không có giày để đi, cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để đi giày”.

Trong cuộc sống, mỗi người có một số phận riêng, mỗi người có những niềm hạnh phúc riêng cùng những khó khăn, đau khổ riêng của bản thân mình. Mỗi gia đình cũng có những hoàn cảnh và nỗi bất hạnh khác nhau, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh. Thế nhưng điều khác nhau lớn nhất vẫn là ở cách nhìn nhận, đánh giá sự việc của mỗi người. Có người buồn vì nhà nghèo khó, có người buồn vì học không giỏi, không thì đỗ, có người lại tự ti về ngoại hình của mình, có người lại buồn vì không thuận lợi trong chuyện tình cảm… Mỗi người đều có những nỗi buồn riêng, không ai có thể lúc nào cũng hạnh phúc, mãi mãi hạnh phúc.

Thế nhưng bạn đã nhìn nhận nỗi buồn của mình theo cách nào thế. Bạn thấy rầu rĩ, đen đủi với tất cả những gì mình có, cho rằng mình là người thật bất hạnh ư. Trong xã hội này, số người thực sự giàu có và thành công rất ít, chỉ chiếm một tỉ lệ nhỏ nhoi trên toàn thế giới. Có thể, bạn sinh ra đã thiếu thốn về vật chất, không thể sánh ngang được với những cậu ấm cô chiêu vừa sinh ra đã ngậm thìa bạc trong miệng. Thế nhưng hãy nhìn lại bản thân mình và nghĩ rằng bạn đã hơn rất nhiều người khác, không có hoàn cảnh được như bạn. Có thể những người nhà giàu kia lại đang mong muốn, khao khát có được cuộc sống như bạn: tự do làm những điều mình thích, được trải nghiệm một tuổi thơ dữ dội, một cuộc đời bình dị…

Loading...

Toi-da-khoc-khi-khong-co-giay-de-di-cho-den-khi-toi-nhin-thay-mot-nguoi-khong-co-chan-de-di-giay

Chúng ta thường tự ái, buồn rầu vì bản thân không có được điều này điều kia, nhưng khi nhìn ra ngoài xã hội ta mới nhận ra rằng còn rất nhiều người có số phận bất hạnh hơn ta biết bao nhiêu, họ đã sống đã vượt lên số phận bằng cách nào. Giống như tác giả nói, bà đã rất khổ tâm vì sự thiếu thốn của bản thân mình, đã từng buồn đau vì không có giày để đi, nhưng có người còn thậm chí không có chân để mà đi giày. Chúng ta buồn nhưng cái buồn của chúng ta là về vật chất, điều mà bản thân chúng ta có thể tự mình thay đổi được, nhưng còn có những người sinh ra đã khiếm khuyết về cơ thế thì họ sao có thể thay đổi được đây.

Cuộc sống này vốn muôn hình vạn trạng, nó khác nhau ở cách nhìn của mỗi con người. Mỗi người nên biết đủ, biết trân trọng những gì mình đang có. Chúng ta luôn phấn đấu vươn lên, nhưng đó là một sự vươn lên tích cực, không vì bản thân thiệt thòi mà so đo, rầu rĩ. Nếu lúc nào cũng có tư tưởng bi quan bi lụy, nhìn vào những thiệt thòi của bản thân, nhìn bãi cỏ nhà hàng xóm xanh hơn. Vậy thì cả cuộc đời bạn sẽ chỉ sống trong đau khổ, buồn lo mà thôi.

Không ai quyết định được việc mình sinh ra thế nào, nhưng họ có thể quyết định được mình sống thế nào. Hãy nghĩ rằng chúng ta đã may mắn hơn rất nhiều người. Họ đâu có được cơ thể khỏe mạnh, đâu có được một gia đình đầy đủ, đâu có được đi học, được ăn ngon. Vì vậy, hãy tin rằng cuộc sống của chúng ta đã rất may mắn và hạnh phúc biết bao nhiêu.

>>>Xem thêm:

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục