Sun, 05 / 2018 3:22 pm | thuylinh

Đề bài: Soạn bài Vào phủ chúa Trịnh

Bài làm

Câu 1. Quang cảnh trong phủ chúa được miêu tả như thế nào? Cung cách sinh hoạt trong phủ chúa ra sao? Những quan sát, ghi nhận này nói lên cách nhìn, thái độ của Lê Hữu Trác đối với cuộc sống nơi phủ chúa như thế nào?

Quang cảnh trong phủ chúa được miêu tả từ ngoài vào trong, từ bao quát đến cụ thể.

  • Phải qua mấy lần cửa, điếm, hồ, các dãy hành lang với những cây cột sơn son thếp vàng.
  • Mâm cơm toàn là mâm vàng chén bạc, đồ ăn toàn là của ngon vật lạ.
  • Vào nội cung, khung cảnh càng xa hoa tráng lệ hơn nữa: trướng gấm, màn là, xập vàng, ghế rồng, hương hoa ngào ngạt…

Cung cách sinh họat trong phủ chúa:

Loading...
  • Trong phủ có nhiều loại quan lại, lương y và người phục dịch, mỗi người làm một nhiệm vụ.
  • Lời lẽ nhắc đến chúa Trịnh và thế tử phải hết sức cung kính.
  • Thế tử chỉ là một đứa bé năm sáu tuổi. Muốn bắt mạch, xem thân hình thế tử để chuẩn đoán bệnh phải có quan viện nội thần đến xin phép cởi áo cho thế tử…
  • Tác giả vào đến nội cung không được thấy mặt chúa và làm tất cả mọi việc theo lệnh và thông qua quan chánh đường.
  • Cảnh nội cung xa hoa tráng lệ, nghiêm ngặt tuần tự, phản ánh uy quyền của nhà chúa và sự nề nếp tuần tự trong cung đình.

Những quan sát, ghi nhận này cho thấy cách nhìn và thái độ của tác giả đối với đời sống nơi phủ chúa:

Ông miêu tả rất khách quan sinh động cuộc sống, khung cảnh sinh hoạt nơi phủ chúa, các thói quen, lễ nghi trong phủ cho thấy ông là người có quan sát và cách nhìn tinh tế, tỉ mỉ. Tác giả nhận xét khung cảnh trong phủ chúa là xa hoa, lộng lẫy, tráng lệ, tấp nập. Đồ ăn thức uống trong cung toàn những sản vật của ngon vật lạ. Nhưng người đọc có thể thấy được thái độ dửng dưng, không đồng ý với cuộc sống xa hoa, khác thường như vậy. Lối sống này là lối sống ăn chơi xa xỉ, thói quen hưởng lạc nhưng không có chút tự do và sinh khí.

Câu 2. Phân tích những chi tiết trong đoạn trích mà anh chị cho là “đắt”, có tác dụng làm nổi bật giá trị hiện thực của tác phẩm.

Những chi tiết miêu tả nhân vật hình ảnh Trịnh Cán là một trong những chi tiết “đắt” trong tác phẩm. Nhân vật Trịnh Cán được khắc họa bằng những nét riêng, nhưng mang ý nghĩa khái quát. Thế tử bị bệnh và có đến bảy tám thầy thuốc túc trực phục dịch và lúc nào cũng có mấy người đứng hầu hai bên. Dù thế tử chỉ là một đứa bé trẻ lên 5, 6 tuổi, nhưng khi vào xem khám bệnh, thầy thuốc già phải quỳ lạy bốn lạy và khi xem mạch xong phải lạy bốn lạy nữa mới được lui ra. Nếu muốn xem thân thể của thế tử để đoán bệnh thì phải có một viên quan nội thần đến xin phép được cởi áo cho thế tử.

Chi tiết thế tử ngồi oai vệ chễm chệ trên sập vàng để một ông cụ già phải quỳ dưới đất lạy bốn lạy, rồi cười và ban ra một lời khen: “Ông này lạy khéo!”. Chi tiết này cho thấy sự kệch cỡm của tầng lớp vua chúa, chế độ phong kiến đương thời.

Chi tiết con đường dẫn vào nơi ở của thế tử để xem mạch: “Ở trong tối om, không có cửa ngõ gì cả. Đi qua độ năm, sáu lần trướng gấm như vậy …”. Qua chi tiết này người đọc có thể thấy được phần nào cuộc sống của đứa trẻ thế tử này được bao bọc, vây cấm đến thế nào. Để vào được nơi ở của một đứa trẻ tác giả phải đi qua tầng tầng lớp lớp các gian phòng, màn che gợi lên cảm giác như đi qua những hang động tăm tối, mù mịt. Một đứa bé phải sống trong sự tù túng, tối tăm vậy thì làm sao sức khỏe có thể khỏe mạnh, thư thái, tự do.

Chi tiết miêu tả nơi “Thánh thượng đang ngự”: có mấy người cung nhân đang đứng xúm xít. Đèn sáp chiếu sáng làm nổi bật màu mặt phấn và màu áo đỏ. Xung quanh lộng lẫy, lấp lánh, hương thơm ngào ngạt; chi tiết miêu tả dụng cụ để ăn uống, cho thấy cuộc sống xa xỉ, hưởng lạc của tầng lớp vua chúa trong triều.

Tất cả những chi tiết ấy đã lột tả một cuộc sống xa hoa, hưởng lạc của vua chúa trong triều. Điều đó khác xa với cuộc sống loạn lạc, đói khổ của người dân bên ngoài.

Soan-bai-Vao-phu-chua-Trinh2

Câu 3. Cách chẩn đoán và chữa bệnh của Lê Hữu Trác cùng những diễn biến tâm tư của ông khi kê đơn cho ta hiểu gì về người thầy thuốc này?

Cách chẩn đoán bệnh và chữa bệnh của Lê Hữu Trác cùng diễn biến tâm tư của ông khi kê đơn cho thấy ông là một người thầy thuốc giỏi. Ông có thể khám ra được bệnh của thái tử dù cho rất nhiều thái y ngự ý túc trực luôn luôn bên cạnh thái tử không đoán chữa được. Ông hiểu rõ căn bệnh của thế tử nhưng sợ chữa khỏi sẽ bị giữ lại trong cung, mất tự do và phải gò ép mình với lối sống trong cung.

Ông là một người coi thường danh vọng, không muốn mình bon chen trong chốn cùng đình, quan trường, không muốn trói buộc bản thân trong cuộc sống giàu sang sung túc của triều đình nhưng lại khắc nghiệt, mất tự do. Ông còn là một thầy thuốc có lương tâm, đức độ khi muốn chữa bệnh cầm chừng cho thế tử nhưng lại thấy trái với lương tâm, y đức, trái với tấm lòng của cha ông. Ông cũng là người già dặn, giàu kinh nghiệm, bản lĩnh khi dám đứng ra chống lại với các thầy thuốc trong cung để bảo vệ ý kiến của mình khi chữa bệnh cho thái tử.

Câu 4. Theo anh chị, bút pháp kí sự của tác giả có gì đặc sắc? Phân tích những nét đặc sắc đó?

Bút pháp kí sự của tác giả được kể bẳng giọng điệu bình thản, khách quan; ngôn ngữ trong tác phẩm tự nhiên. Tác giả thiên về tả cảnh và tường thuật lại sự việc. Dù vậy nhưng thông qua những cách đánh giá, bình luận ấy có thể thấy thái độ của người viết là sự không đồng tình với cuộc sống trong cung đình. Thỉnh thoảng, trong truyện lại có đoạn độc thoại của chính tác giả cho thấy sự thâm sâu, mỉa mai của người viết với sự xa hoa của cung đình. Bản kí sự này là một tác phẩm giàu chất trữ tình tự mà qua đó người đọc có thể thấy được những quan sát tinh tế, sắc sảo của nhà văn đồng thời thấy được bản lĩnh, tấm lòng của một thầy thuốc Lê Hữu Trác.

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục