Thu, 06 / 2018 4:50 pm | thuylinh

Đề bài: Soạn bài Tức cảnh Pác Bó của Hồ Chí Minh

Bài làm

Câu 1. Bài thơ thuộc thể thơ gì? Hãy kể tên một số bài thơ cùng thể thơ này mà em đã học.

Bài thơ thuộc thể thơ thất ngôn tứ tuyệt, bao gồm 4 dòng, mỗi dòng có 7 chữ.

Một số bài thơ cùng thể thơ này là: Cảnh khuya của Hồ Chí Minh, Nguyên tiêu (Rằm tháng giêng) – Hồ Chí Minh.

Loading...

Câu 2. Nhận xét về giọng điệu chung của bài thơ. Tâm trạng của Bác Hồ ở Pác Bó được biểu hiện như thế nào qua bài thơ? Vì sao Bác cảm thấy cuộc sống gian khổ đó “thật là sang”?

Bài thơ có giọng điệu tự nhiên, thoải mái, ung dung pha chút hóm hỉnh, vui đùa.

Qua bài thơ, có thể thấy được tâm trạng của tác giả vô cùng lạc quan, yêu đời, đầy niềm tin và tình yêu với cuộc sống.

Cuộc sống của Bác ở đây gắn với núi rừng tự nhiên, thiên nhiên hoang sơ, thân thuộc nhất. Sinh hoạt của Bác là sử dụng những sản vật của tự nhiên theo mùa, là những món ăn dân giã: cháo bẹ, rau măng, đây là những thức ăn của núi rừng, luôn đầy ắp và sẵn sàng. Công việc của Bác là việc của nước non, việc của cách mạng. Bác ngày đêm lo nghĩ cho việc dân việc nước nhưng vẫn luôn cảm nhận cuộc sống thiên nhiên bằng vẻ đẹp tự nhiên vốn có của nó. Hình ảnh của Bác hiện lên trong cuộc sống đầy nề nếp, ung dung. Bác vẫn cảm thấy cuộc sống vô cùng thoải mái, rất có khẩu khí.

Mặc dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, hết sức đơn sơ, giản dị, nhưng Bác vẫn cảm thấy “thật là sang” bởi với Bác, cái vui trong cuộc sống là “Cả đời tôi chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc là làm sao nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành. Riêng phần tôi thì làm một cái nhà nho nhỏ, nơi có non xanh nước biếc, để câu cá, trồng rau, sớm chiều làm bạn với các cụ già hái củi, trẻ em chăn trâu không dính líu với vòng danh lợi”, với Bác cái vui vầy trong cuộc sống là được vui vầy bên người dân, sống cuộc sống bình dị, đơn sơ. Cũng có thể hiểu Bác đang rất vui vì thời cơ giải phóng dân tộc đang đến gần. Niềm vui đó khiến cho những gian khổ trong sinh hoạt chẳng có nghĩa lí gì.

Soan-bai-Tuc-canh-Pac-Bo-cua-Ho-Chi-Minh2

Câu 3. Qua bài thơ, có thể thấy rõ Bác Hồ cảm thấy vui thích, thoải mái khi sống giữa thiên nhiên. Nguyễn Trãi đã từng ca ngợi “thú lâm tuyền” (niềm vui thú được sống với rừng, suối) trong bài Côn Sơn ca. Hãy cho biết “thú lâm tuyền” ở Nguyên Trãi và ờ Bác Hồ có gì giống và khác nhau.

Dù là trong hoàn cảnh nào cũng vậy, Bác luôn là người vô cùng nặng lòng với thiên nhiên đất nước, Bác luôn yêu thương, nhìn nhận và trân trọng vẻ đẹp của thiên nhiên với những nét cao quý nhất. Sống giữa núi rừng thiên nhiên thiếu tiện nghi, còn nhiều khó khăn nhưng Bác luôn cảm thấy cuộc sống ấy là vô cùng thoải mái, rất hạnh phúc và đủ đầy. Cái thú vui bình dị, đơn sơ ấy của Bác gợi cho người đọc nhớ đến “thú lâm tuyền” mà tác giả Nguyễn Trãi cũng từng ca ngợi.

Tác giả Nguyễn Trãi cũng rất say đắm, yêu thích cuộc sống gắn bó với núi rừng, sông suối:

“Côn Sơn suối cháy rì rầm,

Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai.

Côn Sơn cố đá rêu phơi,

Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm.

Trong lèn thông mọc như nêm,

Tha hồ muôn lọng ta xem chốn nằm.

Trong rừng có bóng trúc rám,

Giữa màu xanh mát ta ngâm thơ nhàn.

Về đi, sao chẳng sớm toan.

Nửa đời vướng víu bụi trần làm chi ?

Muôn chung nghìn vạc cần gì,

Cơm rau nước lã đủ tùy phận thôi !… (Trích Côn Sơn ca).

Cả Nguyễn Trãi và Hồ Chí Minh đều tìm đến những thú vui với non sông đất nước bình dị, đều coi những gì của thiên nhiên là những thú vui sang trọng, là những kì quan. Đó là lối sống vô cùng lạc quan, yêu đời, là sự hòa mình với núi rừng, sông suối, gắn bó với cuộc sống dân giã của một người nông phu.

Tuy nhiên hình ảnh của Bác là của một người chiến sỹ cách mạng đang cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên, đất trời khi vùi mình trong những công việc cách mạng còn tác giả Nguyễn Trãi tìm đến thú vui lâm tuyền là để lui về ở ẩn, lùi xa trước những tranh đấu, lục đục chốn quan trường và sự bất lực trước thực tế cuộc sống mà ông không thể thay đổi được.

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục