Fri, 05 / 2018 4:35 pm | thuylinh

Đề bài: Soạn bài Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ

Bài làm

Câu 1.

Các yếu tố ngoại cảnh thể hiện tâm trạng người chinh phụ:

Ngọn đèn: ngọn đèn là vật đồng hành cùng người chinh phụ đêm đêm khi thao thức trong nỗi cô đơn và nhớ người chinh phu. Ngọn đèn vừa là người bạn lại vừa là chứng nhân rõ nét nhất, soi sáng những bước chân đi lại từ nhà ra hiên rồi lại trở vào nhà, một mình lùi lũi trong rèm của người chinh phụ. Ngọn đèn là biểu tượng đo đếm không gian mênh mang, sự tuần hoàn của màn đêm đen kịt và sự cô đơn trầm lặng của người chinh phụ. Đêm đêm khi ngọn đèn sáng trong bóng tối thì người chinh phụ lại sầu muộn, lẻ loi, nỗi nhớ nhung mong ngóng người chinh phu của mình càng dâng cao.

Loading...

Tiếng gà eo óc: tiếng gà là âm thanh xuất hiện duy nhất trong màn đêm nhưng nó cất lên một cách eo óc càng khiến cho cái không gian cô tịch trở nên nổi bật. Tiếng gà sau khi gáy canh năm cũng chìm ngay vào bóng tối chỉ còn con người ở đó vẫn thao thức không ngủ được.

Bóng hòe: bóng cây hòe phất phơ trong đêm tối càng gợi lên vẻ ma mị, hoang vắng, đáng sợ. Bóng hòe phủ lên bốn bên càng làm nổi bật sự vắng lặng, tịch mịch của không gian xung quanh người chinh phụ.

Câu 2.

Nỗi nhớ của người chinh phụ được in dấu ấn sâu đậm vào cảnh vật xung quanh, thể hiện qua không gian và thời gian, không lúc nào nguôi.

Người chinh phụ ngày ngày đi đi lại lại ngoài hiên vắng rồi lại vào trong rèm chờ đợi, trông mong một hình bóng quen thuộc, một tin tức tốt lành.

Ban ngày nỗi nhớ khiến nàng đứng ngồi không yên, bồn chồn lo lắng còn ban đêm nỗi nhớ ấy càng trở nên cồn cào, cháy bỏng. Trong bóng đêm tịch mịch, đen đặc tĩnh lặng thì nỗi lòng của con người càng trở nên da diết, bi thiết, buồn rầu. Đêm đêm chỉ có nàng cùng ngọn đèn leo lét nhớ mong, lo lắng đến tiều tụy con người.

Bởi vì nhớ nhung tha thiết, cháy bỏng thiêu đốt cả tâm can nên người chinh phụ dường như chẳng còn tha thiết gì với cảnh vật sự việc chung quanh. Ngay cả những công việc chăm sóc bản thân, soi gương chải chuốt vẫn thường thấy của người con gái thì ở đây chỉ khiến nàng nhìn vào mà nhớ về người chồng của mình, nhớ về những kỉ niệm gắn với đồ vật và tháng ngày sống cùng người chinh phu.

Soan-bai-Tinh-canh-le-loi-cua-nguoi-chinh-phu

Câu 3.

Người chinh phụ buồn đau và thất vọng vì hai lí do:

Lo lắng cho người chinh phu đang chiến đấu nơi chiến trường. Sự lo lắng và bồn chồn ngóng trông ấy đã được thể hiện qua những hành động và cử chỉ của nàng cả ngày lẫn đêm, khi ở trong giường cũng như khi ngoài nhà. Nàng buồn và nhớ thương người chồng của mình tha thiết, lo lắng cho sự an nguy của chồng.

Xót xa cho tuổi xuân của mình đang qua đi một cách vội vàng, cô đơn. Con gái có thì xuân xanh có hạn, người phụ nữ đang phải xa người chồng yêu dấu của mình ngay trong những tháng ngày tươi trẻ nhất của cuộc đời. Nàng phải trải qua tuổi xuân trong sự chờ đợi, lo lắng. Nàng phải sống trong khao khát cháy bỏng về hạnh phúc lứa đôi.

Câu 4.

Đoạn trích gần như không xuất hiện tiếng nói của người chinh phụ. Ngôn ngữ của nhân vật chủ yếu là ngôn ngữ trong nội tâm và qua lời kể của nhà thơ.

Dù không trực tiếp thể hiện, bộc lộ tâm trạng của mình qua lời nói nhưng có thể thấy được người chinh phụ buồn đau nhớ thương tha thiết người chinh phu của mình. Đồng thời, cách miêu tả qua từng câu thơ cũng cho thấy sự oán trách, tham vãn cho hiện thực lẻ loi, cô đơn của mình. Đó là sự tuyệt vọng khi phải chờ đợi, trải qua biết bao tháng ngày lùi lũi một mình, mòn mỏi chờ chồng.

Câu 5.

Nhạc điệu bài thơ nhịp nhàng giống như một giai điệu bài hát. Nhiều đoạn thơ như réo rắt, mềm mại, bi thương và nhiều đoạn lại chắc khỏe, mạnh mẽ. Thể thơ lục bát du dương càng gợi tính nhạc họa cho bài thơ, khắc họa nỗi lòng của người chinh phụ một cách đầy cảm xúc.

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục