Wed, 05 / 2018 4:50 pm | thuylinh

Đề bài: Soạn bài Tam đại con gà

Bài làm

Câu 1. Phân tích mâu thuẫn trái tự nhiên trong truyện Tam đại con gà qua ba khía cạnh.

Mâu thuẫn chính ở đây là việc anh học trò dốt nát nhưng lại đi dạy chữ cho lũ trẻ. Dân gian có câu xấu hay làm tốt, dốt hay nói chữ. Cái dốt của con người bản chất vốn không có gì đáng cười. Nhưng kẻ dốt lại hay tỏ ra là mình hiểu biết, thích khoe chữ, thích thể hiện bản thân. Đó chính là điểm khiến mọi người cười chê.

Anh học trò ở đây thậm chí còn không nhận ra mặt chữ. Khi học trò hỏi thúc, hỏi gấp con chữ, anh mới nói liều “Dủ dỉ là con dù dì”. Trong từ điển vốn đâu có chữ dủ dỉ, hơn nữa cũng không có con vật nào là con dủ dỉ, con dù dì cả. Anh học trò ở đây không những dốt kiến thức sách vở mà còn dốt kiến thức thực tế. Anh đã cho học trò đọc một câu vô nghĩa, mà thực chất là sai hoàn toàn về kiến thức.

Loading...

>>Xem thêm:

Soan-bai-Tam-dai-con-ga2

Mâu thuẫn thứ hai là về việc thầy muốn giấu cái dốt của mình. Vì xấu hổ và sĩ diện hão nên “Thầy xấu hổ mới bảo trò đọc khe khẽ”. Việc người học trò dốt đi làm thầy dạy học là một việc làm liều lĩnh nhưng việc giấu cái dốt của mình thì lại là một việc làm vô cùng cẩn thận. Thầy sau đó không dám đi hỏi ai mà chạy đi hỏi ông Thổ công để biết đúng sai. Đã dốt lại mê muội, thầy hoàn toàn đặt niềm tin tưởng vào ông thổ công. Sau khi thầy đi xin đài âm dương và được cả ba đài thì thầy đã tự tin, huênh hoang chắc mẩm mình đã đúng và cho học trò đọc thật to con chữ. Cái dốt lúc này đã được khuếch đại và nâng lên.

Sau khi chạm trán với chủ nhà và bị vạch trần sai lầm. Thầydù đã lòi cái đuôi dốt vẫn gượng gạo chữa ngượng bao biện, giấu dốt bằng cách cho học trò đọc “Dủ dỉ là con dù dì, dù dì là chị con công, con công là ông con gà”. Thực tế thì trên đời không có con dù dì và con công cũng không phải cùng nguồn gốc với con gà. Tam đại con gà nhưng chẳng đời nào đúng, một con chữ nhưng được thầy suy diễn dài dằng dặc và hết sức linh tinh.

Mỗi một tình huống thầy đều tìm cách lấp liếm, che đậy cái dốt nát của mình. Nhưng cuối cùng sai càng sai, thầy đã bị lật tẩy sau hàng loạt các vòng che đậy.

Câu 2. Ý nghĩa phê phán của truyện.

Là một câu chuyện cười hóm hỉnh nhẹ nhàng nhưng truyện lại đậm ý nghĩa phê phán. Thứ nhất truyện phê phán những con người ngu học nhưng dám cả gan đứng lớp dạy học trò, làm ảnh hưởng tới biết bao thế hệ trẻ thơ. Thầy đồ dạy chữ là một nghề cao quý , uyên thâm bao nhiêu thì nay bị anh học trò vì kiếm tiền mà làm dơ bẩn, ảnh hưởng bấy nhiêu. Thứ hai, truyện cũng phê phán thói giấu dốt, lười học hỏi, giương giương tự đắc của người thầy nói riêng và tất cả mọi người nói chung. Muốn biết phải hỏi, thầy không hỏi không học, không biết mà dám cả gan dạy học trò, lại còn lấp liếm, lí sự cùn, dối trá về sự dốt nát ấy của mình. Nếu cứ như vậy thì thầy sẽ không thể thay đổi, tiến bộ được và muôn đời thầy vẫn chỉ là một người thầy dốt. Truyện không chỉ phê phán những ông đồ dỏm năm xưa, ít chữ nhưng vẫn dám cả gan đi dạy kiếm tiền; đây còn là lời nhắc nhở cảnh tỉnh tới mọi thế hệ hôm nay về việc khoe khoang, giấu dốt. Con người phải không ngừng học hỏi, trau dồi vốn kiến thức, cái gì chưa biết thì phải mạnh dạn hỏi, không vì mọi người cười chê mà cố gắng che đậy, lấp liếm sự dốt nát của mình.

>>>Xem thêm: Soạn bài Vận nước 

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục