Fri, 06 / 2018 4:10 pm | thuylinh

Đề bài: Nhưng nó phải bằng hai mày

Bài làm

Câu 1. Phân tích tính kịch trong đoạn “Cải vội xòe năm ngón tay… bằng hai mày”.

Tính kịch trong đoạn trích “Nhưng nó phải bằng hai mày” là ở chi tiết thầy lí đã nhận hối lộ từ cả hai phía. Thầy nhận từ cả hai bên Cải và Ngô nên tất nhiên sẽ phải xử cho bên nào đút lót nhiều hơn. Chính vì vậy mới phát sinh sự việc dở khóc dở cười giữa thầy lí và Cải. Cải cũng hối lộ cho thầy năm đồng bạc mà vẫn bị quan xử thua kiện. Khi bị phạt đánh một chục roi, Cải đã nhắc nhở quan bằng cách khéo léo đó là xòe 5 ngón tay trước mặt thầy. Rõ ràng, ý tứ của Cải ở đây là muốn nói với thầy rằng thầy không nhớ là tôi đã đút thầy năm đồng ư, vậy thì tôi phải là người thắng kiện. Thế nhưng, không được như mong muốn của Cải, thầy lí đã đáp lại câu nói “lẽ phải thuộc về con mà” bằng cách chập 5 ngón tay còn lại lên 5 ngón tay trước và giải thích “Nhưng nó phải bằng hai mày”. Ngôn ngữ của Cải dùng là ngôn ngữ ngón tay vô cùng độc đáo, thú vị và linh hoạt, thầy lí cũng nhanh ý, tinh tế không kém khi hiểu ngay ra điều Cải muốn truyền đạt và đáp lại bằng đúng thứ ngôn ngữ ấy. Bằng cách sử dụng cả hai bàn tay, thầy lí đã trả lời rõ cho Cải thấy về sự thật. Cuộc đối đáp vô cùng đặc biệt của hai nhân vật khiến cho độc giả phì cười vì thú vị mà cũng đầy bi hài. Ý của thầy quá rõ ràng, bởi vì đối phương đưa gấp đôi nên đương nhiên lẽ phải phải thuộc về họ. Đây là tính hài kịch của câu chuyện, cũng là điểm mấu chốt của câu chuyện này, Cải cuối cùng tiền mất tật mang, vừa mất 5 đồng bạc lại vừa bị đánh một chục roi.

>Xem thêm:

Soan-bai-Nhung-no-phai-bang-hai-may2

Loading...

Soan-bai-Nhung-no-phai-bang-hai-may2

Câu 2. Nghệ thuật gây cười qua lời nói cuối truyện của thầy lí.

Thầy lí ở cuối truyện đã nói: “Tao biết mày phải… nhưng nó lại phải… bằng hai mày!”. Đây chính là chi tiết gây cười của truyện. Thầy lí không hề phủ nhận ý kiến của Cải, thầy công nhận là Cải phải rồi, nhưng ở đây đối phương lại còn phải gấp đôi Cải. Trên đời này làm gì có truyện hai người cùng phải mà một người lại bị đánh, ở đây hai người kiện nhau ra quan, quan xử cả hai người đều đúng nên đánh người ít đúng hơn, điều này là vô cùng lạ lùng. Đối với thầy lí thì lẽ phải được đo bằng giá trị của đồng tiền. Bởi thế nhiều tiền thì thắng kiện, đó là lẽ đương nhiên.

Câu 3. Đánh giá về nhân vật Ngô và Cải

Cả Ngô và Cải đều là những kẻ không ranh vặt. Cả hai người cùng không có niềm tin tưởng vào công lí, công bằng của chốn quan trường. Họ biết rằng chỉ cần bỏ đồng tiền ra thì sẽ mua được lẽ phải. Chỉ là còn một yếu tố quyết định rằng ai nhiều tiền hơn thì người đó phải hơn. Xét cho cùng, cả Cải và Ngô đều là những nạn nhân của nạn tham nhũng, những sự thối nát của bộ máy quan lại, tệ nạn tham nhũng đã lấn át mọi lẽ phải và sự công bằng, chính vì vậy, người dân chỉ còn cách tìm đến đồng tiền để nhờ cậy. Nhưng cũng chính vì hành động tát nước theo mưa, hùn vào để mua lẽ phải của cả hai người mà càng góp phần làm hư bộ máy quan lại, làm xấu dần đi bộ mặt của xã hội. Họ hành động như vậy chính là tiếp tay, cổ xúy cho việc hối lộ, cho sự khuất tất trong pháp luật. Có thể nói, Cải và Ngô đều là những người đáng thương nhưng cũng rất đáng trách.

>>>Xem thêm: Soạn bài tấm cám lớp 10

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục