Thu, 05 / 2018 4:52 pm | thuylinh

Đề bài: Soạn bài Lưu biệt khi xuất dương

Bài làm

Câu 1. Đọc Tiểu dẫn, chú ý bối cảnh lịch sử của đất nước và những ảnh hưởng từ nước ngoài để hiểu bài thơ.

Bài thơ ra đời trong bối cảnh lịch sử đặc biệt. Đó là lúc tình hình chính trị hết sức rối ren, thực dân Pháp tiến vào xâm chiếm nước ta; phong trào Cần Vương thất bại, chế độ phong kiến đã sụp đổ, biết bao anh hùng đã ngã xuống.

Bên cạnh đó thì trên thế giới, tư tưởng dân chủ tư sản từ nước ngoài rất pháp triển đang tràn vào Việt Nam ngày càng mạnh mẽ. Bối cảnh đất nước ấy đã đặt ra một vấn đề đó là cần phải có một con đường cứu nước, một con đường tiên tiến đưa đất nước thoát khỏi cảnh bế tắc. Phan Bội Châu là một nhà chí sỹ đương thời có lòng yêu nước nồng nàn, ý chí quyết tâm và tư tưởng tiến bộ. Ông mong muốn sẽ tìm ra được cách thức đưa đất nước thoát khỏi thời kì tăm tối, mở ra một tương lai tươi sáng hơn.

Loading...

Câu 2. Tư duy mới mẻ, táo bạo và khát vọng hành động của nhà chí sĩ cách mạng trong buổi ra đi tìm đường cứu nước được biểu lộ như thế nào?

Dựa trên cảm xúc của tác giả và những hình ảnh nghệ thuật trong bài thơ, chú ý tìm hiểu các vấn đề sau:

_ Quan niệm mới về chí làm trai và tư thế, tầm vóc của con người trong vũ trụ.

_ Ý thức trách nhiệm cá nhân trước thời cuộc.

_ Thái độ quyết liệt trước tình cảnh đất nước và những tín điều xưa cũ.

_ Khát vọng hành động và tư thế buổi lên đường.

Quan niệm về chí làm trai của nhà thơ là quan niệm của những nhà nho dưới thời kì phong kiến xưa, đó là làm trai thì phải có danh gì với núi sông, phải làm nên chuyện lớn, lập được kì tích lớn lao, đóng góp nên nghiệp lớn cho đất nước. Con người có tầm vóc vũ trụ, có hoài bão lí tưởng và lập nên được những chiến công hiển hách cho nhân dân.

Với quan niệm đó về chí làm trai, nhà thờ cũng tự ý thức được trách nhiệm cá nhân trước thời cuộc. Đó là sự chủ động, là nghĩa vụ phải xoay chuyển càn khôn. Với nhà thơ, việc thay đổi vận mệnh hoàn cảnh dân tộc phải do chính con người đứng lên tìm tòi giải quyết, không thể trong chờ vào những quy luật của tạo hóa hay những tác nhân bên ngoài.

Thái độ quyết liệt trước tình cảnh đất nước đó là non sông đã mất sống thêm nhục, hiền thánh còn đâu học cũng hoài. Nhà thơ quyết tâm mình không thể sống ngẩng cao đầu khi mà đất nước đã mất, càng không thể học văn hay chữ tốt khi mà những người tài đã ra đi. Ý chí đó đã thúc giục nhà thơ mình phải đứng lên thay đổi cục diện, tìm được cách để cứu dân tộc.

Khát vọng hành động và tư thế buổi lên đường của nhà thơ càng mãnh liệt, hào hùng hơn nữa. Hình ảnh kì vĩ muốn vượt biển Đông tìm đến những chân trời mới, vùng đất mới để học hỏi cách cứu dân tộc mình. Tư thế buổi lên đường của những người chí sĩ vô cùng hiên ngang, tầm vóc, lớn lao. Khát vọng lên đường và hình ảnh ấy có một sức mạnh phi thường, giúp khơi dậy nhiệt huyết của biết bao thế hệ.

Soan-bai-Lacuu-biet-khi-xuat-duong2

Câu 3. Anh chị có nhận xét gì về hai câu 6 và 8 của bản dịch thơ so với nguyên tác (đối chiếu phần dịch nghĩa)?

Câu thơ 6 của bài thơ là: “Nguyện trục trường phong Đông hải khứ” được dịch là: “Muốn vượt bể Đông theo cánh gió”. Câu thơ dịch chỉ tập trung vào khát vọng và ham muốn vượt bể Đông của lớp người trẻ mà chưa khắc họa được sự gian khó “trường phong” và khao khát đuổi theo của nhà thơ. Câu thơ dịch chưa làm dậy lên được sắc thái, tầm vóc lớn lao, mạnh mẽ và quả cảm của nhân vật.

Câu thơ 8 là “Thiên trùng bạch lãng nhất tề phi” được dịch là: “Muôn trùng sóng bạc tiễn ra khơi”. Câu thơ dịch làm mất đi cái kì vĩ, hào sảng, hùng tráng và tốc độ của hình ảnh “nhất tề phi” – “cùng bay lên” trong bản gốc.

Câu 4. Theo anh chị, những yếu tố nào đã tạo nên sức lôi cuốn mạnh mẽ của bài thơ này?

Những yếu tố tạo lên sức lôi cuốn mạnh mẽ của bài thơ là:

– Khát vọng sống mãnh liệt của nhân vật trữ tình nhưng đó là khát vọng được sống trong tự do, trong hòa bình và được làm những công việc tầm cỡ cho xã hội.

– Tư thế con người kiêu hùng, kì vĩ, đầy lãng mạn, sánh ngang cùng vũ trụ.

– Khí phách hiên ngang, dám đương đầu với mọi thử thách, dám dấn thân vào biển trời rộng lớn để tìm đường cứu nước.

– Giọng thơ sâu lắng mà sục sôi, hào hùng, vang dội, như lời thề thốt ngày ra đi của người thanh niên.

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục