Mon, 05 / 2018 4:48 pm | thuylinh

Đề bài: Soạn bài Lầu Hoàng Hạc

Bài làm

Câu 1.  Nhan đề bài thơ là Lầu Hoàng Hạc nhưng ngoài sự xác định vị trí của lầu Hoàng Hạc ở “nơi đây”, toàn bài không nói gì về “lầu” cả. Vậy thì dụng ý của tác giả là gì?

Lầu Hoàng Hạc không phải là một bài thơ miêu tả, nói về cái lầu mà thông qua đây, điều mà nhà thơ muốn gửi gắm là quan hệ giữa người xưa và  người nay, giữa quá khứ và không gian mở rộng, giữa thực và hư, cảnh và tình. Nhà thơ mượn lầu Hoàng Hạc để tả khung cảnh đất trời, dòng sông Hán Dương, bãi cỏ Anh Vũ và từ đó bày tỏ nỗi nhớ nhà của mình. Lầu Hoàng Hạc chỉ là chất xúc tác, là căn cứ để nhà thơ quan sát điểm nhìn và làm nền tảng viết lên chữ sầu ở cuối bài thơ.

Soan-bai-Lau-Hoang-Hac

Loading...

Câu 2: Tất cả cảnh đều đẹp, sao lại “khiến người buồn”?

Tất cả cảnh vật hiện lên trong bài đều rất đẹp, đứng từ điểm nhìn của nhà thơ, có thể thấy cả không gian đều được bao phủ bởi một nét mơ màng, thơ mộng: mây trắng, dòng sông Hán Dương, cây bày, cỏ non, hoàng hôn. Thế nhưng vẻ đẹp ấy vẫn khiến người buồn “Quê hương khuất bóng hoàng hôn – Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai?” Có sự trái ngược này là bởi cảnh vật càng đẹp thì càng làm cho những tình cảm trong tâm hồn con người trở nên tha thiết, rung động mãnh liệt. Hơn nữa cảnh đẹp mà lại đẹp một nét buồn của buổi hoàng hôn thì càng làm cho tâm trạng con người chùng xuống, tĩnh lặng mà xao xuyến. Đứng trước cảnh vật mênh mông bát ngát nhưng bâng khuân, man mác buồn thì nhà thơ lại nhận ra mình còn thiếu khuyết một điều gì đó, nỗi nhớ nhà của nhà thơ dường như càng thêm cháy bỏng và da diết hơn. Người buồn là bởi người trông bóng hoàng hôn mà nhớ về quê hương của mình, là một người con xa xứ các bậc thi nhân luôn mượn những bóng hình cánh buồm, con đò để bày tỏ nỗi nhớ nhà và khát vọng được trở về quê hương của mình. Chính vì vậy, ở đây đã sẵn tâm trạng ấy, nhà thơ nhìn cảnh vật dù bằng con mắt thưởng thức cái đẹp nhưng chỉ càng làm cho ông thêm buồn thêm.

Câu 3. Có người cho rằng có thể rút gọn bài thơ này thành một câu “Tích nhân khứ … sử (kim) nhân sầu” (người xưa đã đi… khiến người (nay) buồn). Lại có người cho rằng: “Bài thơ 56 chữ thì cả 56 chữ đều là bước chuẩn bị cho một chữ “sầu” đậu xuống, kết đọng trong tâm”. Anh / chị nhất trí với ý kiến nào? Vì sao?

Bài thơ có thể hiểu là 56 chữ thì cả 56 chữ đều là bước chuẩn bị cho một chữ “sầu” đậu xuống, kết đọng trọng tâm. Chữ sầu trong bài là kết quả của cả một quá trình nhà thơ ngắm nhìn, liên tưởng, da diết nhớ nhung, tâm trạng. Sự cô đơn khi đứng trước lầu hoàng hạc nhìn ra phía chân trời đã khiến cho những tình cảm đặc biệt của nhà thơ một con người xa xứ càng trỗi dậy mãnh liệt. Khi đứng một mình cô độc trong khung cảnh mênh mông bát ngát ấy thì dù cảnh càng đẹp cũng chỉ càng làm nỗi sầu sâu đậm thêm. Chữ sầu cuối bài không hề xuất hiện bất ngờ, nó đã được chuẩn bị từ đầu đến cuối bài thơ, từ điểm nhìn và cách miêu tả cảnh vật, không gian của tác giả. Cũng có thể nói bởi vì đã sẵn tâm trạng buồn thương nên tác giả nhìn cảnh vật đâu cũng thấy nó lặng lẽ, im lìm, man mác. Tất cả những điều ấy dường như chỉ làm nền để tôn lên tâm trạng đặc trưng, cũng là dòng cảm xúc của toàn bài: nỗi sầu bi vì nhớ quê hương của nhà thơ.

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục