Wed, 06 / 2018 5:08 am | thuylinh

Đề bài: Soạn bài Hai chữ nước nhà

Bài làm

Câu 1. Đọc diễn cảm đoạn thơ. Em có nhận xét gì về giọng điệu của đoạn thơ này. Thể thơ song thất lục bát (mà em đã quen qua các đoạn trích tác phẩm Chinh phụ ngâm học ở lớp 7) đã góp phần vào việc thể hiện giọng điệu đó như thế nào?

Giọng điệu của đoạn thơ này đầy ân tình, thống thiết, lâm li. Giọng điệu ấy vô cùng phù hợp với nội dung của bài thơ là lời dặn dò trước giờ li biệt của người cha dành cho con của mình. Trong cảnh nước mất nhà tan ấy, tâm trạng của người cha vô cùng đau đớn, xót xa do đó, giọng điệu cũng góp phần thể hiện tâm trạng ấy.

Thể thơ song thất lục bát tạo nên âm điệu đầy chất nhạc của từng khổ thơ và rất thích hợp để diễn tả nỗi lòng sầu thảm, căm hờn của người cha.

Loading...

Câu 2. Đoạn thơ có thể chia làm ba phần: 8 câu đầu, 20 câu tiếp theo và 8 câu cuối. Em hãy tìm hiểu ý chính từng phần.

Đoạn thơ có thể chia làm ba phần:

Phần 1. 8 câu đầu: Tâm trạng của người cha trước cảnh sắp ra đi.

Phần 2. 20 câu tiếp: Khung cảnh đất nước thương, tang tóc.

Phần 3. 8 câu còn lại: Niềm tin về một quốc gia vinh hiển và lời dặn dò, phó thác con trai mình về sự nghiệp.

Soan-bai-Hai-chu-nuoc-nha2

Câu 3. Ở 8 câu thơ đầu, hãy tìm và phân tích những chi tiết nghệ thuật biểu hiện:

Bối cảnh không gian.

Hoàn cảnh éo le và tâm trạng của hai nhân vật cha và con.

Trong bối cảnh không gian và tâm trạng ấy, lời khuyên của người cha có ý nghĩa như thế nào?

Bối cảnh không gian trong 8 câu thơ đầu là nơi biên ải xa xôi, heo hút, nơi mà người cha phải lên đường ra đi.

Hoàn cảnh éo le và tâm trạng của hai nhân vật cha và con:

Hoàn cảnh thật éo le của hai con người đó là việc người cha bị bắt và phải áp giải sang đất nước Trung Quốc xa xôi, không mong mỏi có ngày trở lại. Người con có hiếu theo chân tiễn biệt cha và lắng nghe lời cha dặn dò. Cả hai cha con đều đau đớn, xót xa cho cảnh nước mất nhà tan, cha con phải li biệt.

Trong bối cảnh không gian và tâm trạng ấy, lời khuyên của người cha có ý nghĩa là một lời dặn dò, trăn trối thiêng liêng nhất. Nó khiến người nghe trân trọng, thấm thía, khắc cốt ghi tâm.

Câu 4. Phân tích đoạn thơ thứ hai. Tâm sự yêu nước của tác giả thể hiện qua những tình cảm nào?

Hoàn cảnh đất nước đang ở vào thời kì vô cùng đen tối, tang thương khi giặc Minh tiến đến xâm lược. Tác giả là một người có lòng yêu nước nồng nàn, có nỗi niềm đau đáu thương cho đất nước của mình. Tác giả đã thể hiện tâm sự yêu nước của mình bằng cách nhập vai một người cha đang bước đến cõi chết nhưng vẫn dặn dò con trai mình, dặn con phải ghi nhớ những tội ác của quân xâm lược, và mong mỏi có một ngày đất nước thái bình, yên ổn.

Tâm sự yêu nước của tác giả được thể hiện qua việc tác giả ghi nhớ và vạch ra tội ác của quân Minh khi xâm lược nước nhà “Bốn phương khói lửa bừng bừng – Xiết bao thảm hoạ xương rừng máu sông!”.

Người cha đã viện dẫn cho con thấy sự hy sinh cao cả, những đóng góp của cha ông để con mình có thể thấy được nghĩa vụ và trách nhiệm của mình đối với việc giữ gìn giang sơn xã tắc mà cha ông đã phải đổ xương máu, tính mạng để giữ lại.

Người cha tham mình đã tuổi già sức yếu, sa cơ lỡ vận không thể thay đổi thời cục, không thể làm được gì đành gửi gắm vào con những hy vọng cùng trách nhiệm:

“Con đương độ đầu xanh tuổi trẻ

Bước cạnh tranh há dễ nhường ai?

Phải nên thương lấy giống nòi

Đừng tham phú quí mà nguôi tấc lòng”

Người cha dặn dò con mình phải giữ gìn những thành quả của cha ông, ghi nhớ những tội ác của quân giặc, lắng nghe những lời trăn trối của cha để thêm lòng quyết tâm và hiểu được tầm quan trọng của nghĩa vụ và trách nhiệm của mình.

Câu 5. Trong phần cuối đoạn thơ, người cha nói đến cái thế bất lực của mình và sự nghiệp tổ tông là để nhằm mục đích gì?

Sự bất lực của người cha được thể hiện quan hoàn cảnh của người cha vừa “tuổi già sức yếu” lại “lỡ sa cơ” vì vậy người cha đành bất lực, bó tay. Người cha lên đường sang nước bạn mà biết có ngày sẽ gửi lại nắm xương tàn nơi đất khách. Cái thế bất lực của mình không thể làm được gì nhưng sự nghiệp tổ tông để lại thì vẫn còn đó, vì vậy người cha mới dặn dò con “Giang sơn gánh vác sau này cậy con”.

Sự nghiệp của tổ tông để lại là phải giết xong thù nghịch, làm cho đất rộng trời kinh, quốc gia vinh hiển trở lại. Đây là một sự nghiệp to lớn vĩ đại, nặng nề nhưng cũng đầy hiển hách mà người con phải có nghĩa vụ thực hiện. Nghĩa vụ ấy là thực hiện di nguyện của cha, nối bước cha ông, giữ gìn giang sơn cho xứng đáng với tiên tổ. Việc người cha nhắc nhở, gửi gắm phó thác như vậy đã khiến người con không những không thể từ chối mà còn thêm niềm tin sức mạnh, sự căm thù và lòng quyết tâm phải thực hiện nghiệp lớn, cũng là để hoàn thành di nguyện của cha.

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục