Tue, 06 / 2018 4:51 pm | thuylinh

Đề bài: Soạn bài Hai cây phong

Bài làm

Câu 1. Căn cứ vào đại từ nhân xưng (tôi, chúng tôi) của người kể chuyện, hãy xác định hai mạch kể phân biệt lồng vào nhau trong Hai cây phong. Nhân vật người kể chuyện có vị trí như thế nào (nhân danh ai) trong từng mạch kể ấy? Vì sao có thể nói mạch kể của người kể chuyện xưng “tôi” quan trọng hơn?

Mạch kể chuyện trong tác phẩm có sự thay đổi theo đại từ nhân xưng. Người kể chuyện xưng “tôi” khi kể về ngôi làng Ku – ku – rêu và về hai cây phong mà mình chứng kiến. Người kể chuyện xưng “chúng tôi” khi nhắc đến những kỉ niệm giữa mình và những người bạn bè cùng trang lứa. Tác giả xưng “tôi” ở đầu và cuối chuyện, còn xưng “chúng tôi” ở đoạn giữa. Việc sắp xếp mạch kể chuyện để phù hợp với miêu tả, cách kể chuyện của nhà văn đồng thời cho thấy mạch kể chuyện của người xưng “tôi” quan trọng hơn.

Soan-bai-Hai-cay-phong

Loading...

Câu 2. Trong mạch kể của người kể chuyện xưng “chúng tôi”, cái gì thu hút người kể chuyện cùng bọn trẻ và làm cho chúng ngây ngất? Tại sao có thể nói người kể chuyện (một hoạ sĩ) đã miêu tả hai cây phong và quang cảnh nơi đây bằng ngòi bút đậm chất hội hoạ?

Trong mạch kể chuyện xưng “chúng tôi” có hai điều thu hút người kể chuyện cùng bọn trẻ và làm cho chúng ngây ngất. Đoạn 1 là đoạn liên quan đến cây phong trên đồi cao và đoạn hai là đoạn bọn trẻ chạy ào lên phá tổ chim, không gian bao la ánh sáng đã mở ra trước mắt chúng, khiến chúng ngây ngất.

Có thể nói người kể chuyện đã miêu tả hai cây phong và quang cảnh nơi đây bằng ngòi bút đậm chất hội họa bởi những nét phác thảo giống như những nét vẽ của một họa sĩ đang sáng tạo bức tranh của mình. Hình ảnh cây phong như được vẽ nên với những nét vẽ về “mắt mấu”, cành “cao ngất, cao đến ngang tầm cánh chim bay”, “bóng râm mát rượi”, “nghiêng ngả đung đưa như muốn chào mời”… Tương tự, quang cảnh nơi đây cũng được miêu tả bằng ngòi bút đậm chất hội họa với “cảnh chân trời xanh thẳm”, “thảo nguyên hoang vu”, cảnh “làn sương mờ đục”, “dòng sông lấp lánh… như những sợi chỉ bạc”…

Câu 3. Trong mạch kể của người kể chuyện xưng “tôi”, nguyên nhân nào khiến hai cây phong chiếm vị trí trung tâm và gây xúc động sâu sắc cho người kể chuyện? Tại sao có thể nói trong mạch kể xen lẫn tả này, hai cây phong được miêu tả hết sức sống động, như hai con người, và không chỉ thông qua quan sát của người hoạ sĩ?

Trong mạch kể của “tôi”, nguyên nhân khiến cho hai cây phong chiếm vị trí trung tâm và gây xúc động sâu sắc cho người kể chuyện là vì hai cây phong giống như biểu tượng cho quê hương của “tôi”, cho vùng đất của “tôi”. Hai cây phong gắn với tình yêu quê hương da diết, hai cây phong còn gắn với những kỉ niệm tuổi học trò của “chúng tôi”. Hai cây phong là nhân chứng sống cho câu chuyện xúc động về thầy Đuy-sen và bé An-tư-nai. Chính thầy Đuy-sen đã mang hai cây phong về trồng trên đồi. Hai cây phong tượng trưng cho ước mơ và hy vọng của thầy, hy vọng các bạn học sinh sau này lớn lên cũng vững vàng, mạnh mẽ, giỏi giang và trở thành người có ích.

Trong mạch kể xen lẫn tả này, hai cây phong được miêu tả hết sức sống động, như hai con người “chúng có tiếng nói riêng, tâm hồn riêng”, có khi chúng “thì thầm thiết tha nồng thắm”, có khi lại “bỗng im bặt một thoáng, rồi khắp lá cành lại cất tiếng thở dài một lượt như thương tiếc người nào”…, những chi tiết này không chỉ được miêu tả và kể lại thông qua quan sát của người họa sỹ mà còn dựa trên những cảm nhận và tình yêu, sự thấu hiểu, yêu thương của tác giả đối với hai cây phong.

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục