Tue, 04 / 2018 4:13 pm | thuylinh

Đề bài: Soạn Bài Đò Lèn Ngữ Văn 12 Của Nguyễn Duy / Văn Mẫu

Bài Làm

Câu 1. Trong bài thơ, cái tôi của tác giả thủa nhỏ được tái hiện như thế nào? Nét quen thuộc và mới mẻ trong cách nhìn của tác giả về chính mình trong quá khứ?

Cái tôi của tác giả thuở nhỏ được tái hiện qua những nét hồn nhiên ngây thơ, tinh nghịch của trẻ con: câu cá, níu váy bà đi chợ, bắt chim sẻ, ăn trộm nhãn. Ngoài ra, tác giả còn có niềm say mê, thành kính và mơ mộng của tâm hồn trẻ thơ trong sáng, thánh thiện: chơi đền cây Thị, xem lễ đền Sòng, nghe điệu hát văn.

Tuy nhiên, tác giả cũng cho mình là một đứa cháu vô tâm vô tính khi không biết đến những đắng cay, khổ cực của người bà. Trong khi người bà phải mò cua xúc tép, đi gánh chè xanh, bán trứng… thì người cháu vẫn không nhận thấy những điều ấy, vẫn hồn nhiên mơ mộng vui đùa với lứa tuổi trẻ nhỏ của mình.

Loading...

Chính những hồi tưởng sống động và đầy chân thật của tác giả về tuổi thơ sống bên bà đã là điều khiến nhà thơ thấy quen thuộc. Cuộc sống ấy được nhà thơ khắc ghi trong lòng nên những ngày tháng như vẫn còn nguyên vẹn hôm qua.

Bên cạnh đó, tác giả đã có những cách nhìn nhận khám phá, những suy nghĩa sâu sắc và già dặn hơn về sự vất vả, tần tảo của bà và sự vô tâm, trẻ người non dạ của mình. Đó chính là cái nhìn mới mẻ của nhà thơ mà chỉ khi lớn lên nhà thơ mới nhận ra.

soan bai do len
Soạn Bài Đò Lèn Ngữ Văn 12 Của Nguyễn Duy / Văn Mẫu

Câu 2. Tình cảm sâu nặng của tác giả đối với bà mình được biểu hiện cụ thể như thế nào?

Người cháu biết thương yêu, quý trọng bà. Với người cháu bà và tiên, Phật, thánh thần như hòa làm một. Bà đối với cháu là người vô cùng thiêng liêng mà cháu mến mộ, tôn thờ.

Người cháu thấu hiểu nỗi vất vả, cơ cực của người bà. Cháu hiểu được bà đã rất vất vả, dù tuổi già sức yếu nhưng vẫn lam lũ, tần tảo làm lụng, nuôi cháu lớn khôn. Ngay cả khi bom Mỹ dội xuống tất cả đều tan tành như mây khói, cả tiên, Phật, thần thánh đều không thấy, chỉ còn duy nhất người bà cặm cụi bán trứng ở ga Lèn. Bà là người duy nhất còn tồn tại và là hiện thực trước mắt cháu. Vị trí của bà không một tiên, Phật, thần thánh nào có thể thay thế.

Người cháu ân hận về sự nhận ra muộn màng của mình. Khi cháu lớn khôn và hiểu biết hơn, khi cháu đi lính và trở về quê ngoại, lúc cháu nhận ra và muốn báo hiếu với bà thì bà đã mãi mãi ra đi. Điều này càng làm cho người cháu cảm thấy tiếc thương và ân hận về những điều mình đã làm, về sự vô cảm, vô tâm của mình với bà. “Khi cháu biết thương bà thì đã muộn – Bà chỉ còn là một nấm cỏ thôi”.

Câu 3. Cách thể hiện tình thương bà của tác giả có gì đặc biệt? So sánh nét riêng trong cách sử dụng hình ảnh thơ giữa hai tác giả cùng viết về một đề tài: Bằng Việt (Bếp lửa) và Nguyễn Duy (Đò Lèn).

Trong bài thơ Bếp lửa, tác giả Bằng Việt đã thể hiện tình thương yêu và nhớ về bà bằng những hoài niệm, những ký ức tuổi thơ bên bà, nhà thơ đã tái hiện lại cả một cuộc sống bên bà gắn bó với nào tiếng tu hú, nào bếp lửa.

Trong Đò Lèn, tác giả Nguyễn Duy bày tỏ tình cảm của mình một cách trực tiếp, một lời thổ lộ đầy thương yêu, kính trọng của cháu dành cho bà. Đó còn là một lời xin lỗi về những lỗi lầm, vụng dại của cháu đã không hiểu và đỡ đần bà.

Cả Bếp lửa và Đò Lèn đều sử dụng những chất liệu hình ảnh vô cùng chân thật, bình dị, là những điều gắn bó với cuộc sống hàng ngày. Nhưng cách kể của Bằng Việt là lời rủ rỉ, tâm sự của cháu với bà còn lời của Nguyễn Duy là lời nhắn gửi, nỗi niềm tự sự, sự ân hận muộn màng của mình về tuổi trẻ non nớt với nỗi khổ của bà.

Loading...
Spread the love
Bài viết cùng chuyên mục