Wed, 06 / 2018 5:05 am | thuylinh

Đề bài: Soạn bài Cô bé bán diêm

Bài làm

Câu 1. Hãy xác định ba phần của văn bản này nếu lấy việc em bé quẹt những que diêm làm phần trọng tâm. Căn cứ vào đâu để có thể chia phần thứ hai (phần trọng tâm) thành những đoạn nhỏ hơn?

Nếu lấy việc em bé quẹt những que diêm làm phần trọng tâm, có thể chia văn bản thành 3 phần:

Phần đầu. Từ đầu đến “những lời mắng nhiếc chửi rủa”: Hoàn cảnh đáng thương của cô bé bán diêm.

Loading...

Phần thứ hai. Tiếp đến “đã về chầu Thượng đế”: Các lần quẹt diêm và những mộng tưởng của em bé.

Phần 3. Đoạn còn lại: Cái chết đầy thương tâm của cô bé bán diêm.

Căn cứ vào số lần quẹt diêm, có thể chia phần thứ 2 cũng là phần trọng tâm của tác phẩm thành những đoạn nhỏ hơn. Những đoạn nhỏ hơn đó là những lần em bé quẹt một que diêm và khi em quẹt tất cả những que còn lại trong bao.

Câu 2. Qua phần đầu, chúng ta được biết gì về gia cảnh của cô bé bán diêm và thời gian, không gian xảy ra câu chuyện? Liệt kê những hình ảnh tương phản (đối lập, đặt gần nhau, làm nổi bật lẫn nhau) được nhà văn sử dụng trong phần này nhằm khắc hoạ nỗi khổ cực của cô bé.

Qua phần đầu, có thể thấy cô bé bán diêm có hoàn cảnh vô cùng thương tâm: gia đình sa sút, mẹ chết, bà nội qua đời, sống với người bố hay mắng nhiếc, chửi rủa, đánh đập em. Gia đình em sống chui rúc “trong một xó tối tăm”, “trên gác sát mái nhà” và em phải đi bán diêm để kiếm sống, nếu bán không được em sẽ bị đánh đòn.

Thời gian xảy ra câu chuyện là trong bối cảnh đêm giao thừa, ngoài đường phố rét buốt, nhà nhà đóng cửa sum vầy bên lò sưởi ấm áp.

Không gian xảy ra câu chuyện là ngoài đường phố rét buốt, nơi em bé “ngồi nép trong một góc tường, giữa hai ngôi nhà…”.

Những hình ảnh tương phản được tác giả sử dụng nhằm khắc họa nỗi cực khổ của cô bé là:

Ngoài đường lạnh buốt căm căm và tối đen như mực nhưng “cửa sổ mọi nhà đều sáng rực ánh đèn”.

Em bé bụng đói cả ngày chưa được ăn uống gì còn “trong phố sực nức mùi ngỗng quay”.

Soan-bai-Co-be-ban-diem

Câu 3. Chứng minh rằng những mộng tưởng của cô bé qua các lần quẹt diêm (lò sưởi, bàn ăn, cây thông Nô-en, người bà, hai bà cháu bay đi) diễn ra theo thứ tự hợp lí. Trong số các mộng tưởng ấy, điều nào gắn với thực tế, điều nào thuần tuý chỉ là mộng tưởng?

Những mộng tưởng của cô bé qua các lần quẹt diêm diễn ra theo thứ tự hợp lí.

Trong lần quẹt diêm thứ nhất, cô bé thấy được lò sưởi bởi em đang phải chịu cảnh rét buốt cùng cực mà trong mỗi gia đình đều đang ấm cúng, vui vầy.

Lần quẹt thứ 2 em thấy bàn ăn bởi vì bên cạnh cái rét em đang vô cùng đói. Em mong muốn được ấm áp và được ăn nên mới nghĩ đến ngỗng quay.

Lần quẹt thứ 3 em thấy cây thông Nô-en bởi sau những mong mỏi thiết thực nhất về vật chất, em đã được ấm áp và no bụng thì lúc này em mong đến được có một cuộc sống tinh thần vui vẻ, đón giáng sinh như bao người.

Lần quẹt diêm thứ 4 em thấy hình ảnh người bà hiền hậu yêu thương em luôn quan tâm lo lắng săn sóc cho em, là người thân thuộc nhất với em.

Lần quẹt thứ 5 là lần em quẹt hết chỗ diêm còn lại vì muốn bà ở lại bên mình và rồi hai bà cháu cùng cầm tay nhau đi.

Trong số các mộng tưởng này mộng tưởng về lò sưởi và bàn ăn là vô cùng thực tế, nó gắn với hoàn cảnh khắc nghiệt mà em đang phải chịu. Còn mộng tưởng về con ngỗng, cây thông Nô-en và người bà đơn thuần chỉ là mộng tưởng.

Câu 4. Phát biểu những cảm nghĩ của em về truyện Cô bé hán diêm nói chung và vé đoạn kết của truyện nói riêng.

Cô bé bán diêm là em bé có hoàn cảnh vô cùng đặc biệt, một số phận bất hạnh của xã hội, dù đang ở lứa tuổi được đùm bọc, thương yêu nhưng em lại không có một mái ấm gia đình tròn đầy, phải sống với người cha bạo lực độc ác, phải làm lụng vất vả. Em đã phải đi làm ngay cả trong cái thời tiết khắc nghiệt nhất lúc mà người người đều sưởi ấm, em phải đi làm cả khoảnh khắc đêm Nô-en, lúc mà nhà nhà quây quần. Con người xung quanh thì lạnh lùng, không ai mua giúp em một bao diêm, không ai đoái hoài đến tình cảnh của em. Thậm chí người ta nhìn thấy một em bé chết vì lạnh vào buổi sáng hôm sau và cũng chỉ thờ ơ nói một vài câu bàng quan. Đoạn kết của truyện, cho thấy sự vô cảm của con người trong xã hội, đó là một tiếng nói báo động khi con người không có tình thương yêu dành cho đồng loại của mình. Nhà văn qua đó đã bày sự thương yêu và lòng cảm thông sâu sắc đối với những số phận bất hạnh trong xã hội và giúp em có một cái kết nhẹ nhàng bằng việc được cùng bà mình ra đi về nơi ấm áp.

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục