Thu, 08 / 2018 4:31 pm | thuylinh

Đề bài: So sánh vẻ đẹp nhân vật người anh hùng Tnú trong tác phẩm Rừng Xà Nu của nhà văn Nguyễn Trung Thành với vẻ đẹp của A Phủ trong tác phẩm Vợ Chồng A Phủ của nhà văn Tô Hoài.

Bài làm

Trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ có biết bao người anh hùng xuất hiện, góp phần làm nên những chiến tích vĩ đại của cả dân tộc. Đó có thế là những con người ở miền xuôi, có thể là những người miền ngược, có thể là người trong Nam ngoài Bắc, trên khắp mọi miền của Tổ quốc. Nhân vật Tnú và A Phủ là hai trong số những người anh hùng đó.

Tnú trong truyện ngắn Rừng xà nu của nhà văn Nguyễn Trung Thành được coi là một nhân vật sử thi mang vẻ đẹp và tầm vóc vĩ đại. Anh là người con của dân làng Xô Man, lớn lên trong vòng tay của dân làng, được bao bọc bởi những cánh rừng xà nu. Anh được giác ngộ cách mạng từ nhỏ và là một chàng trai can đảm, nghị lực. Anh làm cách mạng từ nhỏ, là một chiến binh liên lạc dũng cảm gan lì. Khi đi đưa thư, anh chọn đường khó để đi thay vì chọn những lối mòn thân thuộc bởi nơi nguy hiểm nhất lại là nơi an toàn nhất. Khi bị giặc bắt, anh nhanh trí nuốt gọn phong thư. Sau này khi lớn lên đã hiểu chuyện hơn và trải đời hơn, những đức tính tốt đẹp ấy của Tnú không những không bị mất đi mà nó còn được tôi luyện sắt thép hơn nữa. Giặc đã giết chết vợ con anh trước mắt anh, chúng đã tẩm nhựa xà nu vào mười đầu ngón tay anh và châm lửa đốt. Thế nhưng cảnh hành hạ địa ngục trần gian đó cũng không khiến cho anh khai ra lấy một câu. Anh vẫn làm cách mạng, theo cách mạng, tuân thủ những quy định của chiến trường một cách nghiêm ngặt. Tnú không chỉ là một người anh hùng của dân làng Xô Man, của núi rừng Tây Nguyên mà anh còn là một biểu tượng đáng tự hào của thế hệ thanh niên trong kháng chiến chống Mỹ.

 

Loading...

So sánh vẻ đẹp nhân vật người anh hùng Tnú với vẻ đẹp của A Phủ

A Phủ thì không được giác ngộ cách mạng sớm như Tnú, anh cũng là một chàng trai mồ côi, anh lớn lên trong sự tự do tự tại, là một chàng thanh niên khỏe mạnh, vạm vỡ, can đảm. Anh dám làm dám chịu, khẳng khái, không bị khuất phục. Cũng chính vì vậy nên anh mới đánh A Sử và mang tiếng là đánh con quan để rồi phải đi ở trừ nợ. Cuộc sống của A Phủ cũng giống như cuộc đời của Mỵ, còn không bằng con trâu con ngựa của nhà Pá Tra. Anh gần như dành cả tuổi xuân của mình để làm việc cật lực cho nhà Pá Tra, vậy mà chỉ một lần vì hổ ăn thịt mất bò mà anh bị phạt quỳ, phạt đánh và phạt trói đến gần chết. Nếu không có Mỵ cắt dây trói cứu thì có lẽ anh sẽ chết. Nhưng trong A Phủ luôn có một tình yêu cuộc sống, một ngọn lửa mạnh mẽ, cháy bỏng. Anh hiểu và xót thương cho số phận của mình. Đó cũng chính là lí do Mỵ nhìn thấy anh khóc khi bị trói. Khi được giải thoát A Phủ gục xuống rồi lại nhanh chóng bật dậy dùng hết sức bình sinh mà chạy. Rồi cả anh, cả Mỵ cùng chạy, cùng đến Phiềng Sa, một vùng đất mới để sinh cơ lập nghiệp. Khi được giác ngộ cách mạng, anh đã tham gia cách mạng nhiệt tình, trung thành và rất quả cảm.

A Phủ khi hiểu ra lí tưởng cách mạng đã trở thành môt người chiến sĩ dũng cảm kiên cường. Có lẽ nếu được giác ngộ từ sớm thì anh cũng sẽ giống như Tnú, một chàng trai gan góc, lì lợm, sẵn sàng xả thân cho sự nghiệp chung. Họ đều là những người mạnh mẽ, quả cảm, mang trong mình sức mạnh về thể chất và tinh thần, họ toát lên những khí phách, là những tượng đài đại diện cho tầng lớp xã hội của mình.

>>> XEM THÊM : 

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục