Fri, 08 / 2018 4:00 pm | thuylinh

Đề bài: So sánh hai tác phẩm của Nguyễn Tuân viết trước và sau Cách mạng tháng Tám năm 1945: Chữ người tử tù và Người lái đò sông Đà

Bài làm

Trong chương trình học THPT, học sinh được tiếp xúc với hai tác phẩm của nhà văn Nguyễn Tuân đó là Chữ người tử tù và Người lái đò sông Đà. Đây cũng là hai tác phẩm tiêu biểu cho phong cách viết văn của nhà văn này trước và sau Cách mạng tháng 8/1945.

Tác phẩm Chữ người tử tù được nhà văn viết trước Cách mạng tháng 8, trong bối cảnh đất nước tăm tối, chế độ phong kiến thối nát mục rữa, các cuộc nổi dậy lại bị đàn áp nặng nề. Trong số này có những cuộc khởi nghĩa của người anh hùng tài hoa Huấn Cao. Tác phẩm thể hiện cách nhìn nhận của Nguyễn Tuân về người tài. Thông qua việc lí tưởng hóa nhân vật Huấn Cao, Nguyễn Tuân cho thấy quan điểm của mình về một cái đẹp toàn diện, đó là sự kết hợp hoàn hảo giữa tài hoa và khí phách. Huấn Cao là con người hội tụ đầy đủ những phẩm chất tốt đẹp, là một người anh hùng chọc trời quấy nước, nghĩa khí, dũng cảm, hiên ngang không khuất phục trước cường quyền hay bạo lực đồng thời đây cũng là con người khéo léo tài hoa, có khả năng viết chữ đẹp và vuông nổi tiếng cả tỉnh Sơn Đông. Cũng từ đây, nhà văn Nguyễn Tuân bộc lộ quan điểm của mình đối với cái đẹp. Cái đẹp sẽ luôn chiến thắng cái xấu xa ác độc dù trong hoàn cảnh nào. Ông đề cao vai trò của cái đẹp trong cuộc sống, cái đẹp luôn chiến thắng trường tồn, có sức mạnh cảm hóa con người, hướng con người đến một cuộc sống thiên lương. Tác phẩm nổi bật với bút pháp xây dựng tình huống truyện, những tình huống và cốt truyện được đẩy lên cao trào với việc Huấn Cao bị đẩy vào nhà ngục, được biệt đãi, đuổi viên Quản ngục để rồi cuối cùng hiểu ra sự việc và đã cho chữ viên Quản ngục trong một cách tượng độc nhất vô nhị. Nghệ thuật tương phản cũng được sử dụng triệt để trong phân đoạn cho chữ để thể hiện sự đối lập trong nội dung đồng thời cho thấy nét tài hoa trong ngòi bút Nguyễn Tuân.

 

so sánh chữ người tử tù và người lái đò sông đà

Loading...

Còn Người lái đò sông Đà được tác giả viết sau Cách mạng tháng 8. Nội dung bao trùm toàn bộ tác phẩm là vẻ đẹp của dòng sông Đà từ đó làm nổi bật lên hình ảnh người lái đò. Tác giả đã có sự quan sát và cảm nhận tinh tế về con sông Đà. Ông đã cất công tìm hiểu nó từ thượng nguồn và tìm hiểu nó dưới nhiều góc độ như độ cao, độ rộng và trên từng chỗ hiểm hóc nhất của dòng sông. Có lẽ chưa ai có thể qua được Nguyễn Tuân trong việc miêu tả vẻ đẹp của dòng sông Đà, đó là con sông mang trong mình những nét đẹp hiền hòa, êm ả như một cô gái, một dải lụa uốn lượn trong núi rừng phía Bắc và những núi đồi; đó cũng là một con sông hung bạo dữ dội với đủ những phương thức giăng bẫy con người bước vào cửa tử. Miêu tả con sông nhưng ngòi bút Nguyễn Tuân lại phóng khoáng, giàu cảm xúc giống như miêu tả một người anh hùng lại cũng như một người con gái đẹp. Người đọc cảm tưởng như tác giả đang dùng bút vẽ họa lên một bức tranh sinh động chân thật về dòng sông chứ không còn phải là đang viết về nó nữa. Cũng từ đây, ông càng cho thấy vẻ đẹp can trường, khéo léo của người lái đò. Dù dòng sông bày ra muôn vàn thạch trận, những cửa tử cửa sinh nhưng nó không khiến cho ông lái đò lùi bước. Ông vẫn vượt qua dòng sông này mỗi ngày, vẫn kiên cường, gan góc vượt lên tất cả. Vẻ đẹp của ông lái đò là một vẻ đẹp chân thật, một vẻ đẹp phóng khoáng, mạnh mẽ và đầy bản lĩnh. Ở tác phẩm này, tác giả đã không còn lí tưởng hóa nhân vật nữa mà tập trung vào cách miêu tả các hành động tỉ mỉ cụ thể hơn từ đó bộc lộ phẩm chất các nhân vật một cách riêng biệt.

Dù là ở thời đại nào, hoàn cảnh nào thì Nguyễn Tuân vẫn cho thấy khả năng xuất sắc của mình trong việc miêu tả và xây dựng tình huống truyện. Dù là tả người, tả cảnh thì Nguyễn Tuân vẫn khiến người đọc được mở rộng tầm mắt, cảm nhận được tài năng trong bút pháp của mình.

>>> XEM THÊM : 

 

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục