Mon, 06 / 2018 11:53 am | thuylinh

Đề bài: Phân tích vẻ đẹp của dòng sông Hương khi đến với kinh thành Huế trong Ai đã đặ tên cho dòng sông

Bài làm

Trong tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông, con sông Hương đã được tác giả Hoàng Phủ Ngọc Tường tìm hiểu và miêu tả ở nhiều góc độ, giai đoạn: khi ở thượng nguồn là giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, khi về với kinh thành Huế cổ kính, trầm mặc. Đây có thể nói là đoạn văn xuất sắc của tác giả khi viết về dòng sông thơ mộng này.

Có thể nói đoạn văn miêu tả sông Hương khi ở ngoại vi thành phố là đoạn văn thể hiện đầy đủ những nét tài hoa của tác giả khi miêu tả dòng sông qua những địa danh khác nhau.

Giữa châu Hóa hoang dại, sông Hương như người con gái đẹp nằm ngủ mơ màng, vẻ đẹp của dòng sông lúc này chưa được người đời biết đến. Khi ra khỏi vùng đồi núi, dòng sông như một nàng tiên được đánh thức, bừng lên sức sống trẻ trung, chuyển dòng liên tục. Tác giả sử dụng hàng loạt những hình ảnh miêu tả dòng sông “vòng một khúc quanh đột ngột”, “vẽ lên một hình cung thật tròn”, “ôm lấy chân đồi Thiên Mụ”, “trôi đi giữa hai dãy đồi sừng sững như thành quách”.

Loading...

Phan-tich-ve-dep-cua-dong-song-Huong-khi-den-voi-kinh-thanh-Hue2

Có khi tác giả lại cảm thấy dòng sông mềm như tấm lụa khi nó chảy qua Vọng Cảnh, Tam Thái, Lựu Bảo. Sông Hương còn có những phản quang kì diệu “sớm xanh, trưa vàng, chiều tím”. Thực ra đây chỉ là màu sắc phản quang theo thời gian trong ngày chiếu rọi lên mặt sông. Thế nhưng bằng cách quan sát và miêu tả khéo léo của mình, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã phác họa được hình ảnh dòng sông Hương đẹp diễm lệ và mơ màng thế nào trong sắc trời xứ Huế. “Dòng sông trầm mặc khi đi qua những lầu đài, lăng tẩm âm u, rồi tự nhiên nó tươi tắn, trẻ trung khi gặp tiếng chuông chùa Thiên Mụ ngân nga giữa những xóm làng trung du bát ngát tiếng gà”. Tóm lại ở đoạn này tác giả đã khám phá ra vẻ đẹp của dòng sông Hương ở nhiều góc độ, nhiều sắc thái, những nét rất riêng của dòng sông. Đây là cái nhìn đa chiều của một tâm hồn đa cảm.

Dòng sông Hương khi vào thành phố được tác giả gọi là người tình chung thủy của cố đô. Đến đây dòng sông như tìm thấy chính mình, nó vui hẳn lên giữa những biền bãi xanh biếc… kéo một nét thẳng thật yên tâm… rồi uốn một cánh cung rất nhẹ sang Cồn Hến… dòng sông như mềm hẳn đi như một tiếng vâng không nói ra của tình yêu. Tác giả nhìn dòng sông dưới con mắt hội họa với những chi lưu tạo nên những đường nét rất tinh tế để làm nên vẻ đẹp rất cổ kính của cố đô. Liên tưởng tới sông Nê va để tác giả miêu tả vẻ hiền hòa êm đềm của sông Hương khi chảy qua thành Huế. Đây là nét rất riêng để tạo nên vẻ đẹp dịu dàng của sông Hương. Có khi tác giả lại khám phá dòng sông bằng cảm thức âm nhạc, thấy nó giống như một điệu nhạc slow chậm rãi, trữ tình, sâu lắng. Chính hình ảnh này khiến ta cảm nhận được tính cách của dòng sông khi nó chảy qua cố đô. Khi tả sông Hương rời khỏi đô thành, tác giả lại phát hiện trong sự đổi dòng đột ngột: “và rồi như sực nhớ ra một điều gì chưa kịp nói, nó đột ngột đổi dòng để gặp thành phố lần cuối… tựa như một nỗi vương vấn, một chút lẳng lơ kín đáo của tình yêu.

Tóm lại, tác giả đã quan sát và miêu tả biết bao nhiêu cung bậc của dòng chảy sông Hương để từ đó làm bật lên vẻ đẹp của tâm hồn Huế vừa mãnh liệt, đậm sâu vừa trữ tình tha thiết lại vừa rất trí tuệ.

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục