Sun, 03 / 2018 5:03 pm | thuylinh

Đề bài: Phân tích tác phẩm Những đứa con trong gia đình của nhà văn Nguyễn Thi

Bài Làm

Là một nhà văn của người nông dân Nam bộ hồn nhiên, bộc trực, thật thà và có lòng căm thù giặc sâu sắc. Các tác phẩm của ông vừa đậm chất trữ tình nhưng cũng đầy tính hiện thực, phản ánh chiến tranh khắc nghiệt cùng đời sống chiến đấu, sinh hoạt, lao động của người dân. “Những đứa con trong gia đình” là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách văn của tác giả này. Tác phẩm là lời ngợi ca truyền thống yêu nước và lòng trung thành với cách mạng của một gia đình nông dân Nam bộ.

Ở truyện Những đứa con trong gia đình nhân vật chú Năm thường nói: “Chuyện gia đình nó cũng dài như sông. Chú sẽ chia cho mỗi người một khúc mà ghi vào đó. Mà trăm sông đều đổ về một biển, con sông của gia đình ta cũng phải đổ về biển”. Qua cách nói của chú thì rõ ràng dòng chảy truyền thống của gia đình Việt đã qua nhiều thế hệ. Suốt từ những năm kháng chiến chống Pháp cho đến cuộc kháng chiến hôm nay. Nó được biểu hiện qua từng nhân vật trong truyện.

Nhân vật chú Năm, đối với Chiến và Việt thì chú Năm cũng là khúc sông thượng nguồn, là nơi kết tinh đầy đủ nét truyền thống của gia đình. Chú là tác giả của cuốn sổ ghi chép tội ác của giặc và chiến công của từng thành viên trong gia đình. Qua cuốn sổ đó hình ảnh của từng người hiện lên như nhắc nhở chị em Việt hãy tiếp nối truyền thống ấy.

Chú mang bản sắc của người nông dân Nam Bộ, sống chất phác, giàu tình cảm. Tâm hồn thường bay bổng dạt dào mỗi khi cất tiếng hò “Những câu hò nói về cuộc đời cơ cực và những chiến công của mảnh đất này…”. Khi hò chú nhìn thẳng vào Việt như chính Việt là nơi để chú gửi gắm những câu hò đó.

Loading...

Qua cách miêu tả tiếng hò của chú Năm người đoc cảm nhận chú gửi gắm niềm tin tưởng. Chú giao trách nhiệm cho Chiến và Việt phải kế tục truyền thống của gia đình.

Tiếp đến là má của Việt, má của Việt vừa là hiện thân của truyền thống gia đình, vừa là biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ anh hùng – bất khuất – trung hậu – đảm đang. Trước hết, ở má là lòng căm thù giặc sâu sắc và một tinh thần dũng cảm, một ý thức trách nhiệm của công dân đối với Tổ quốc: “Khi đi biểu tình về giặc bắn ca nông đuổi theo, một trái rơi bịch ngay trên lộ, trước mặt má, không nổ. Má đến dòm dòm rồi bỏ vào rổ cắp về, nộp cho du kích”.

Sau khi ba Việt chết má trở nên lầm lì. Hàng ngày nuôi con khôn lớn để đi trả thù nhà, má thường nói với chị em Việt: “Ráng nuôi bay lớn, coi bay làm được gì cho cha mày vui không?”

Má là người rất mực thương yêu chồng con, đảm đang tháo vát. Cái ngày ba Việt bị chặt đầu, má luôn kể lại để các con nghe “Tao cứ đi theo cái thằng nó xách đầu ba mày mà đòi. Nó qua sông tao cũng qua, nó về quận tao cũng tới. Một tay tao bồng em mày, một tay cắp rổ, mỗi lần nó bắn dọa đùng đùng trên đầu, tao lại phải xoay người để che cho tụi bay…”. Có nhà phê bình đã nhận xét về chi tiết này: “Khắc họa được hình ảnh người mẹ tay bồng con tay cắp rổ đi theo thằng giặc để đòi đầu chồng, hiên ngang đối đáp với kẻ thù mà hai bàn tay to bản vẫn phủ lên đầu đàn con nép dưới chân… Nguyễn Thi đã tạo nên được hình tượng người mẹ miền Nam đậm chất sử thi”.

phan tich tac pham nhung dua con trong gia dinh
Phân Tích Tác Phẩm Những Đứa Con Trong Gia Đình Của Nguyễn Thi

Người con gái của má, chị Chiến, chị có rất nhiều nét giống mẹ, ngay từ ngoại hình đã mang dáng vẻ của con người lao động rất vất vả: khỏe mạnh, rắn rỏi. Tính tình của chị thì ngay từ nhỏ đã đảm đang tháo vát và gan góc đến lạ thường. Tuy vậy thì ở chị Chiến tính cách đa dạng hơn. Là một cô gái mới lớn đôi khi Chiến còn biểu lộ tính trẻ con (giành đi bộ đội với Việt), sau đêm hôm ấy hễ cứ thấy Việt đi đâu là chị Chiến canh chừng “Coi nó có mang theo bọc quần áo theo không”. Khi Việt khai tăng tuổi chị tố cáo với anh cán bộ tuyển quân.

Ở chị Chiến lòng căm thù thù giặc sâu sắc và ý chí quyết tâm tiếp nối truyền thống gia đình cách mạng có thể vượt xa người mẹ. Chị đã tâm sự với Việt trước khi nhập ngũ: “Chú năm nói xa nhà thì ráng mà học chúng học bạn. Nếu thù cha mẹ chưa trả mà bỏ về là chú chặt đầu… tao đã thưa với chú Năm rồi: là thân con gái ra đi tao chỉ có một câu: Hễ giặc còn thì tao mất”.

Đặc biệt là đoạn văn miêu tả tính toán của chị trong đêm trước ngày chị đi nhập ngũ. Người đọc lại thấy được sự già dặn, từng trải, chu đáo bởi sự cắt đặt đâu vào đấy. Chính Việt cũng thừa nhận: chị tính toán nói năng hệt như má vậy.

Ở chi tiết chị giành đi bộ đội với Việt ta lại thấy một nét tính cách cao thượng giàu đức hi sinh bởi vì chị đâu có giành cái sung sướng an nhàn. Chị không muốn Việt phải chịu cái gian khổ, hy sinh chết chóc khi tuổi còn rất trẻ. Đây là điều người đọc rất kính nể.

Tuy vậy so với người mẹ chị khác ở vẻ trẻ trung, hồn nhiên, thích làm dáng và khi cơ hội đến chị đã xung phong nhập ngũ trực tiếp chiến đấu với kẻ thù. Rõ ràng chị đã tiến xa hơn má chị rất nhiều. Sau này trong trận chiến đấu bắn chìm tàu giặc trên sông Định Thủy ta lại thấy chị Chiến dũng cảm không thua gì nam giới.

Còn Việt, Việt là một chàng trai vô tư, hiếu động lại có đôi chút ngây thơ dễ mến. Ngày nhỏ thích câu cá, bắn chim, thậm chí đi bộ đội vẫn còn ná thun trong túi. Rất anh dũng không sợ chết nhưng lại sợ con ma cụt đầu trong ngọn cây.

Thích tranh giành phần hơn với chị Chiến, luôn hiếu thắng: khi bắt ếch cũng giành phần nhiều, đi bộ đội cũng tranh, chiến công bắn chìm tàu giặc cũng giành nhưng khi cần tính toán lo toan công việc Việt lại “nhường” hết cho chị Chiến (chị Chiến nói rất nghiêm túc, trong khi Việt lại vô lo vô nghĩ, nằm lăn ra cười, cười khì, chụp con đóm đóm ấp trong lòng bàn tay, ngủ khì từ lúc nào).

Vào bộ đội cách thương chị của Việt cũng rất hồn nhiên: Việt giấu biệt không khai với anh em trong tiểu đội là mình có một người chị vì Việt sợ mất chị.

Việt là chàng trai đường hoàng chững chạc, dũng cảm, kiên cường, trong tư thế của người chiến sĩ.

Kế thừa dòng máu nóng của một gia đình có truyền thống cách mạng. Ngay từ nhỏ Việt đã gan góc đến lạ thường (chi tiết xông vào đá thằng giặc lúc đi đòi đầu của ba).

Trong chiến đấu mặc dù còn rất trẻ, chưa từng trải nhưng hành động của Việt cực kì dũng cảm: “Một trận đọ lê dữ dội giữa ta và địch trong rừng cao su, bọn Mỹ bỏ chạy, Việt rượt theo, leo lên một chiếc xe bọc thép rồi dùng thủ pháo tiêu diệt nó. Một tiếng nổ dữ dội đã hất anh xuống đất” Việt đã bị trọng thương.

Khi bị thương một mình nằm tại chiến trường, lạc đồng đội, hai mắt không nhìn thấy gì, toàn thân đau điếng nhỏ máu, cổ họng khô khốc vì khát, ngất đi liên tục, nhưng hễ cứ tỉnh lại là lại trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. “Ban ngày rồi mà sao không thấy gì hết. Sao không bị ở chân mà lại bị ở mắt nếu giặc tới thì làm sao mà bắt… nhưng chân cũng đang đau điếng và nhỏ máu. Hai vai, tay, đầu cũng vậy chỗ nào đụng tới ruồi cũng bay lên như vãi chấu”.

Việt day họng súng về hướng đó, nếu mày đổi quân thì súng tao còn đạn. Ba viên dưới hộp, một viên đã lên nòng tao sẽ chờ mày… nghe tiếng súng nổ các anh tao sẽ chạy tới đâm mày.

Tóm lại nhân vật Việt là một thành công của Nguyễn Thi trong việc miêu tả thế hệ trẻ ở miền Nam trong những năm đánh Mĩ, họ là những người kế tục và phát huy cao độ truyền thống của gia đình, quê hương, đất nước. Người đọc hoàn tàn yên tâm và tin tưởng vào họ.

Tác phẩm Những đứa con trong gia đình quả là một bản hùng ca tráng lệ về một gia đình cách mạng tiêu biểu đại diện cho biết bao con người và gia đình khác trong những năm kháng chiến ác liệt nhất. Qua đây người đọc có thể cảm nhận được thực tại khốc liệt cùng tinh thần bất khuất quả cảm của mỗi con người, những con người đã góp vào nền hòa bình của đất nước bằng máu xương của mình.

>> XEM THÊM: Soạn Bài Những Đứa Con Trong Gia Đình

Loading...
Spread the love
Bài viết cùng chuyên mục