Wed, 06 / 2018 6:37 pm | thuylinh

Đề bài: Phân tích quan niệm sống và triết lí nhân sinh được thể hiện qua bài thơ “Vội vàng” vủa Xuân Diệu

Bài làm

Một trong những nội dung căn bản của thơ Xuân Diệu trước cách mạng là sự tha thiết, rạo rực sôi nổi, sự khao khát sống hết mình, sống huy hoàng những phút giây của tuổi trẻ “Thà một phút huy hoàng rồi vụt tắt – Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm”. Có thể nói bài thơ “Vội vàng” của ông chính là lời tuyên ngôn cho quan niệm sống ấy. Qua bài thơ ta thấy tác giả thể hiện triết lí nhân sinh qua từng giai đoạn, từng hình ảnh thơ.

Ngay từ 4 dòng thơ đề từ, tác giả đã phát biểu một ước muốn chủ quan của mình, đây cũng là đặc điểm của thơ mới. Đồng thời những dòng thơ này cũng giống như phần đặt vấn đề cho cả bài thơ. Về nội dung, nhà thơ muốn bất tử hóa cái đẹp, muốn cho nó trường tồn cùng thời gian song đây là điều bất khả thi bởi nó trái quy luật của tự nhiên. Chỉ còn một cách phải tôn trọng quy luật: cái đẹp thường chóng tàn, muốn tận hưởng được nhiều nhất cái đẹp thì phải sống hối hả, sống vội vàng (sống với chất lượng sống cao nhất).

Trong bài thơ này cái đẹp chính là tuổi trẻ và vẻ vẻ đẹp của thiên nhiên đất trời. Nhà thơ đã bộc lộ khát khao được tận hưởng nhiều nhất những cái đó.

Ở đoạn thơ thứ hai, Xuân Diệu đã tạo ra được một thiên đường trên mặt đất với những đường nét hình ảnh âm thanh, đặc biệt là những gam màu tươi tắn, sinh động. Điểm qua một buổi sáng mùa xuân tràn trề sức sống ong bướm tuần tháng mật, hoa của đồng nội xanh rì, lá cành tơ phơ phất và yến anh đang véo von những khúc tình si. Đặc biệt là ánh sáng mùa xuân lại long lanh như ánh mắt người thiếu nữ. Đây thực sự là một bức tranh của “vạn vật nức hương xuân”.

Loading...

 

phân tích quan niệm sống và triết lí nhân sinh thể hiện qua bài Vội vàng

Điệp khúc “này đây” và bút pháp liệt kê càng gợi cho người đọc cảm nhận về sự vô tận của vẻ đẹp thiên nhiên, con người rất đáng yêu đáng tận hưởng. Cũng ở đây tác giả đã sử dụng một phép so sánh táo bạo nhưng lại rất gợi cảm “tháng giêng ngon như một cặp môi gần”. Một điều đáng nói nữa là trong lúc nhiều nhà thơ mới chán nản, tìm cách thoát li hiện thực thì Xuân Diệu lại khám phá và xây được một lâu đài nghệ thuật ở ngay trần gian này. Nhưng vốn là người rất cảnh giác với nhịp bước thời gian, nhà thơ đã cảm thấy cái phai tàn ngay trong sự tươi tắn vì vậy ông viết “Tôi sung sướng nhưng vội vàng một nửa – Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân” đây cũng là triết lí nhân sinh, triết lí sống của Xuân Diệu. Phải sống hối hả, gấp gáp, vội vàng để tận hưởng hết được vẻ đẹp của đất trời.

Đoạn thơ tiếp theo là đoạn thơ thể hiện rõ nét nhất cách triết lí lập luận của Xuân Diệu. Tác giả đưa ra hai quan niệm về thời gian: thời gian của vũ trụ, thời gian của mỗi con người. Thời gian của vũ trụ thì tuần hoàn vô tận song thời gian tuổi trẻ của con người thì “chẳng hai lần thắm lại”. Nhà thơ đã lấy cái hữu hạn của con người để so sánh với cái vô hạn của vũ trụ. Lấy cái giai đoạn đẹp nhất của đời người (tuổi trẻ – tình yêu) để làm thước đo cho chất lượng cuộc sống. Vì vậy mà cảm nhận về thời gian ở đây cũng là cảm nhận về sự mất mát phai tàn. Có lúc nhà thơ cảm thấy sợ bởi vì trong không gian như cũng rớm vị chia phôi và những lời than tiễn biệt. Hơn nữa từ ngọn gió tiếng chim hình như cũng nhắc nhở phải cảnh giác với sự già nua, tàn tạ. Phải sống hết mình bởi sự phai tàn nó sẽ đến ngay sau đó. Điều này cũng là sự nhắc nhở của tác giả đối với bạn đọc. Mỗi khoảnh khắc của tuổi trẻ đều rất quý giá. Vì vậy phải tranh thủ mà sống hết mình, tận hưởng nó (mau đi thôi mùa chưa ngả chiều hôm).

Chín câu thơ cuối cùng là biểu hiện cụ thể của cách sống vội vàng. Trước hết, người đọc cảm thấy nghệ thuật diễn tả của Xuân Diệu rất đặc biệt. Cả đoạn thơ là tiếng lòng của tác giả, nó thể hiện ở lối điệp cấu trúc theo lối tăng tiến (riết, say, thâu, cắn). Hệ thống điệp từ này lại gắn với những hình ảnh rất gợi cảm. Cuộc sống thì mơn mởn, không gian thì sống động (mây bay, gió lượn), non nước cỏ cây đều ánh ngời. Tác giả sử dụng những tính từ được động từ hóa: chếnh choáng, đã đầy, no nê để người đọc cảm nhận được cái sức chứa khôn cùng, cái khát khao vô tận được tận hưởng những vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống con người.

Tóm lại ở đoạn kết, tác giả đã sử dụng ngôn ngữ rất tinh tế gợi cảm, những hình ảnh tràn trề sống động đã chuyển tải được khát vọng sống mãnh liệt táo bạo, thể hiện được cái tôi của nhân vật trữ tình. Chính đoạn thơ này cũng đã truyền nhựa sống cho tuổi trẻ.

>>>Xem thêm: 

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục