Thu, 06 / 2018 4:55 pm | thuylinh

Đề bài: Phân tích nhân vật viên Quản ngục trong Chữ người tử tù

Bài làm

Trong tác phẩm Chữ người tử tù của nhà văn Nguyễn Tuân, ngoài một nhân vật Huấn Cao, người anh hùng chọc trời quấy nước thì còn một con người khác cũng khiến cho người đọc phải lưu tâm, chú ý, đó chính là viên quản ngục. Viên quản ngục là một điểm nhấn quan trọng trong tác phẩm, cùng với người tử tù đã làm nên những chuyện chưa từng có trong chốn lao tù.

Viên quản ngục – ngay từ cách gọi đã cho biết đây là một viên quan lại trong nhà tù, người nắm quyền thế, uy dũng trong nhà tù, người đại diện cho bộ máy quan lại, phong kiến của xã hội. Con người này xuất hiện với vẻ bề ngoài được miêu tả khá nhân hậu với mái tóc đã hoa râm và những cử chỉ, điệu bộ điềm tĩnh, dịu dàng. Thông thường, nhắc đến nhà ngục, người ta thường liên tưởng tới những tên quan, tên lính mặt mũi bặm trợn, ngổ ngáo, dữ dằn, uy thế thét ra lửa. Thế nhưng viên quản ngục lại được tác giả miêu tả như một người cha già rất từng trải và đầy suy tư. Và quả thật ông đúng là một người như vậy.

Viên quản ngục còn có một sở thích rất thanh cao, tao nhã đó là thích chơi chữ. Ông là người đã đọc vỡ nghĩa sách thánh hiền, từ lâu đã mơ ước có được con chữ của Huấn Cao để treo trong nhà của mình. Thầy quản thích những con chữ vuông và đẹp của Huấn Cao, coi đó là một vật báu ở trên đời, vì vậy khi biết tin Huấn Cao đến đây, ông đã có một sự biệt đãi, khẩn khoản đối với người tử tù này.

Loading...

Viên quản ngục còn là một người khéo léo, sâu sắc, sắc sảo. Khi dò hỏi về Huấn Cao với thầy thơ lại, viên quản đã dùng lối nói quanh co, tinh tế, ướm chừng ý tứ và thái độ của viên thơ lại đối với Huấn Cao thế nào, từ đó mới quyết định có nên nhờ thầy thơ lại giúp cho việc xin chữ hay không. Rõ ràng, sống trong một môi trường phong kiến chuyên chế, con người thường hùa theo những quyền uy, sẵn sàng đâm chọc, dẫm đạp nhau thì cách đề phòng của viên quản ngục đã cho thấy ông cũng là một con người rất sâu sắc, khôn khéo.

Phan-tich-nhan-vat-vien-Quan-nguc-trong-Chu-nguoi-tu-tu

Sau khi Huấn Cao đến nhà lao và được sự giúp đỡ của thầy thơ lại, viên quản ngục mới chính thức có những biệt đãi dành cho người tử tù của mình. Ông thậm chí còn thân sinh bước vào nhà giam, cung kính hỏi Huấn Cao có cần dùng gì để tiếp đãi thêm. Thế nhưng Huấn Cao nào có hiểu tấm lòng của viên quản, sự khảng khái và cứng rắn của Huấn Cao đã khiến ông xua đuổi, mỉa mai viên quản. Lúc này, người bình thường thường sẽ rất tức giận, có thể thị uy với tên tử tù, có thể rút bỏ những biệt đãi của mình, hoặc ông cũng dùng quyền uy để ép Huấn Cao cho chữ, nhưng viên quản ngục đã không hề làm thế. Trước thái độ xua đuổi của Huấn Cao, viên quản chỉ chắp tay mà nói “Xin lĩnh ý”. Có thể thấy đây là một con người hết sức khiêm nhường, nhã nhặn và quan trọng là ông hẳn phải có lòng yêu cái đẹp, vô cùng tôn sùng những con chữ vuông vắn của Huấn Cao nên mới làm vậy.

Cuối cùng khi thầy thơ lại đã trình bày mọi việc với Huấn Cao, Huấn Cao đã ngay lập tức mà đồng ý cho chữ viên quản, còn rất ôn hòa mà nói rằng “thiếu chút nữa ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ”. Bình sinh, Huấn Cao không bao giờ vì đồng tiền hay cường quyền mà ép mình cho chữ bao giờ. Ông chỉ viết tặng cho những người bạn thật sự tri kỉ của mình và viên quản lại là một trong số người được ông cho chữ lúc cuối đời.

Người anh hùng Huấn Cao khi nghe chuyện về viên quản cũng phải gật đầu mà nói rằng viên quản là “một thanh âm trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đêu hỗn loạn xô bồ”. Sau khi cho chữ viên quản, Huấn Cao đã dùng cả tấm chân tình của mình mà khuyên viên quản ngục nên bỏ chốn quan trường mà tìm một chốn thanh cao để sống, tránh làm nhơ bẩn cả một tâm hồn. Có thể thấy, Huấn Cao cũng vô cùng cảm phục và trân trọng trước tấm lòng của viên quản. Họ đều là những người yêu cái đẹp và những người biết yêu và trân trọng cái đẹp thì thường có một tâm hồn thiện lương.

Viên quản ngục đã chinh phục được Huấn Cao, đã có được nét chữ để đời của một người tử tù để treo trong nhà. Câu nói của ông khi đáp lời Huấn Cao cũng cho biết có lẽ rồi đây ông sẽ thực sự rời bỏ chốn quan trường nhơ nhuốc để về quê mà sống một cuộc sống tao nhã. Nếu như nói viên quản là đại diện cho sự quyền thế, xấu xa, độc ác thì đó chỉ là cái chức vụ của ông mà thôi còn con người ông, thật sự là một tấm lòng đáng quý trong thiên hạ.

Nếu không có nhân vật quản ngục có lẽ những tình huống truyện vô cùng đặc biệt này đã không xảy ra. Viên quản cũng giống như Huấn Cao, là những con người đáng quý đáng trân trọng, họ đã cùng nhau làm nên một bức tranh đẹp đẽ, vẽ lên những bản nhạc tươi đẹp ngay cả trong chốn lao tù của một xã hội thối nát nhất.

>>>Xem thêm:

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục