Mon, 06 / 2018 12:02 pm | thuylinh

Đề bài: Phân tích nhân vật “tôi” trong truyện ngắn một người Hà Nội

Bài làm

Trong truyện ngắn Một người Hà Nội, nhà văn đã chọn ngôi kể thứ nhất để trước hết tạo nên giá trị chân thực, sinh động cho câu chuyện. Đồng thời tác giả cũng dễ dàng gửi gắm những quan điểm tư tưởng tình cảm của mình mà truyện vẫn vô cùng tự nhiên không mang tính giáo huấn thuyết lí.

Nhân vật “tôi” trong tác phẩm đã nói lên cái nhìn của tác giả về Hà Nội đã qua. Ngay sau chiến thắng 1954, trong sự náo nhiệt ồn ào, hồ hởi một cách thái quá, có một bộ phận người Hà Nội (những người thuộc tầng lớp thượng lưu) vẫn kín đáo lựa chọn một cách sống trầm lắng phù hợp và rất nhiều người phê phán họ nhưng tác giả lại ngợi ca. Đây thực ra là cái nhìn, là quan điểm của Nguyễn Khải về những sự nhiệt tình cách mạng ấu trĩ của khá nhiều cán bộ ta ngày ấy (đi đâu cũng gọi là đồng chí, lãnh đạo chuyên lo lắng những chuyện tủn mủn, sợ người dân giàu). Đây cũng là nét mới của văn học thời kì này. Những tác giả dũng cảm dám nhìn thẳng vào sự thật như Nguyễn Khải, Nguyễn Minh Châu, Lưu Quang Vũ, Nguyễn Huy Thiệp, mới dám phê phán một cách thẳng thắn.

Bên cạnh đó, “tôi” cũng thể hiện sự ngợi ca những con người Hà Nội trong hoàn cảnh bó buộc ngặt nghèo nhưng họ vẫn sống tốt, vẫn âm thầm gìn giữ chất Hà Nội của mình (ở nhà bà Hiền cứ mỗi tháng tổ chức tiệc gặp mặt một lần. Vào những ngày ấy họ thực sự sống lại với cái tinh hoa nhất của đất Tràng An – những con người Hà Nội đích thực).

Loading...

Phan-tich-nhan-vat-“toi”-trong-truyen-ngan-mot-nguoi-Ha-Noi

Đặc biệt là những đoạn văn tác giả viết về sự đóng góp của tầng lớp công nhân, của những thanh niên Hà Nội trong kháng chiến chống Mĩ khiến người đọc vừa rất cảm động, vừa biết ơn những con người hôm qua. Khi đất nước có ngoại xâm, họ xả thân để bảo vệ quê hương. Đặc biệt là chi tiết anh bạn của Dũng chỉ được nghe tiếng nói của mẹ mình trước lúc vĩnh viễn ra đi đã khiến cho người đọc vừa ngậm ngùi thương xót, vừa ngưỡng mộ sức chịu đựng và sự hi sinh của tuổi trẻ lúc ấy.

Tóm lại nhìn về Hà Nội trong quá khứ nhà văn đã chắt lọc, nâng niu ngợi ca những nét sống đẹp ở tất cả các lứa tuổi. Ở đây tác giả cũng nêu ra một vấn đề. Phải làm gì để giữ được những nét đẹp ấy của Hà Nội.

Cái nhìn của tác giả về Hà Nội hôm nay có nhiều thay đổi. Trong guồng máy của cơ chế thị trường, Hà Nội đang giàu lên rất nhanh nhưng người kể chuyện không giấu được vẻ hoài nghi chua chát. Không tin rằng lớp người Hà Nội hôm nay sẽ giữ được truyền thống thanh lịch, hào hoa của đất kinh kì.

Qua những chi tiết mà tác giả kể về những con người trẻ tuổi Hà Nội mà tác giả gặp ở ngoài đường hay trong nhà (anh bạn trẻ đi xe đạp, cô con dâu của anh bạn).

Tác giả còn than phiền ra Hà Nội lần này không thấy hoa thủy tiên mà chỉ toàn gặp những chuyện không vui gì thậm chí có lúc tác giả đã nhận xét người Sài Gòn nhã nhặn lịch sự hơn người Hà Nội. Qua những chi tiết này ta cảm thấy tác giả rất buồn khi trở về Hà Nội hôm nay. Đây cũng chính là vấn đề nhức nhối đặt ra cho xã hội. Tuy vậy, đọc ở phần cuối truyện ta cảm nhận tác giả không quá bi quan qua hình ảnh cây si cổ thụ ở đền Ngọc Sơn bị đổ và câu nói của bà Hiền: “Thiên hạ tuần hoàn, cái vào cái ra của tạo vật không thể lường trước được”.

Ở phần cuối truyện tác giả bày tỏ sự khao khát chúng ta sẽ làm sống lại quá khứ vàng son của Hà Nội: “Những hạt bụi vàng lấp lánh đâu đó ở mỗi góc phố Hà Nội hãy mượn gió mà bay lên cho đất kinh kì chói sáng những ánh vàng”.

>>>Xem thêm: Soạn bài Một người Hà Nội

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục