Wed, 08 / 2018 4:40 am | thuylinh

Đề bài: Phân tích nhân vật người lái đò trong Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân với nhân vật Huấn Cao để thấy chỗ thống nhất và khác biệt trong cách tiếp cận con người của Nguyễn Tuân trước và sau Cách mạng tháng Tám.

Bài làm

Trong suốt sự nghiệp sáng tạo văn chương nghệ thuật của mình, nhà văn Nguyễn Tuân đã để lại những tác phẩm rất đặc sắc, có giá trị cho văn học Việt Nam. Có thể kể đến một số tác phẩm tiêu biểu như tác phẩm Chữ người tử tù và Người lái đò sông Đà. Đây là hai tác phẩm được sáng tác trong hai giai đoạn khác nhau đã thể hiện rõ nét sự khác biệt trong cách tiếp cận con người của tác giả.

Chữ người tử tù là tác phẩm được Nguyễn Tuân viết trước cách mạng tháng 8. Tác phẩm được coi là một thiên truyện của Nguyễn Tuân đồng thời cũng là một kiệt tác của văn học Việt Nam về nghệ thuật xây dựng tình huống truyện. Khi đọc Chữ người tử tù, người đọc không thể không bị ấn tượng bởi nhân vật Huẩn Cao, một con người tài năng khí phách, một anh hùng chọc trời quấy nước. Ông có tài viết chữ, những con chữ đẹp và vuông vắn nói lên hoài bão của cả một đời người. Đây là con người có tài sáng tạo ra cái đẹp. Không những vậy đây còn là một người anh hùng trượng nghĩa, khí phách, không khuất phục trước cường quyền. Ông không vì các thế lực quan lại, chế độ nhà tù mà tỏ ra sợ sệt hay đánh mất nghĩa khí của bản thân, nhưng đồng thời, Huấn Cao cũng là người có tấm lòng thiện lương, biết trọng nhân tài, yêu quý người tốt, sợ phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ. Huấn Cao là biểu tượng của một người anh hùng thập phần toàn mĩ. Xây dựng nhân vật Huấn Cao là tác giả Nguyễn Tuân đã xây dựng nên một người anh hùng mang tính lí tưởng hóa. Ở đó con người không những có tài năng mà còn có khí phách, trở thành những nốt nhạc trong trẻo trong một bản nhạc xô bồ. Cách nhìn của Nguyễn Tuân về những con người này việc họ được phóng đại, được tôn lên một vị thế cao đẹp và hoàn hảo.

 

Loading...

Phân tích nhân vật người lái đò và Huấn Cao

Người lái đò sông Đà lại là tác phẩm được Nguyễn Tuân viết sau cách mạng tháng 8. Tác phẩm miêu tả hình tượng con sông Đà nên thơ, lãng mạn nhưng cũng không kém phần hung dữ, nguy hiểm từ đó làm nổi bật tài năng và sự dũng cảm của ông lái đò. Mặc dù con sông giăng mắc, bày ra những thế trận vô cùng độc địa nhưng bằng tài năng, nghị lực và sự khéo léo của mình, ông lái đò vẫn có thể khéo léo lèo lái con đò vượt qua những thạch trận, những trùng vây nguy hiểm. Ông lái đò làm công việc đó không phải một lần hai lần mà là ngày ngày tháng tháng, những khi con sông hiền hòa, êm dịu cũng như khi con sông gầm gào hung ác, chỉ trực chờ nuốt gọn con người vào trong cạm bẫy của mình. Ấy vậy mà ông lái đò vẫn ngày ngày chở khách, ngày ngày đi về qua những cửa sinh cửa tử của con sông Đà, vẫn bình tâm, bình tĩnh đưa con thuyền vượt qua chông gai thử thách.  Thông qua người lái đò sông Đà, Nguyễn Tuân đã cho thấy những nét mới mẻ trong việc miêu tả con người của mình. Vẫn là những người anh hùng, dũng cảm, tài năng nhưng Nguyễn Tuân đã phân tích, đánh giá họ trong cái nhìn thực tế hơn, không còn lí tưởng hóa, hình tượng hóa nhân vật lên mức hoàn mĩ. Ông lái đò vẫn hiện lên là con người can trường, tài giỏi, gan dạ nhưng hành động của ông được miêu tả chi tiết thực tế hơn qua những lần ông lèo lái con thuyền của mình. Nhà văn cũng dành nhiều lời lẽ để miêu tả con sông từ đó làm nổi bật lên bản lĩnh của người lái đò. Điều này khiến cho hình ảnh ông lái trở nên thực tế hơn bao giờ hết.

Tuy nhiên dù là trong hoàn cảnh nào thì con người trong tác phẩm của nhà văn Nguyễn Tuân cũng đều hiện lên với những vẻ đẹp riêng của mình. Họ đều là những người anh hùng, những nhân vật kiểu mẫu góp phần tạo ra cái đẹp cho đời, là những bản hùng ca trong cả trang văn và ngoài thực tế cuộc sống.

>>> XEM THÊM :

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục