Tue, 06 / 2018 5:01 pm | thuylinh

Đề bài: Phân tích nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao

Bài làm

Trong các tác phẩm của nhà văn Nam Cao trước cách mạng tháng 8 năm 1945, hình tượng nhân vật phổ biến là người nông dân với cuộc sống đói nghèo, bi kịch. Lão Hạc là một trong những số phận đó. Lão Hạc là một trong những nhân vật đại diện cho một bộ phận những người nông dân có số phận vô cùng bất hạnh trong xã hội Việt Nam xưa.

Lão Hạc có một hoàn cảnh hết sức đặc biệt, vợ mất sớm, anh con trai thì đi làm đồn điền cao su, cái đất mà “cao su đi dễ khó về – khi đi xanh xám khi về bủng beo”. Lão Hạc ở có một mình trong cái gia cảnh nghèo nàn, túng quẫn. Cùng một lúc lão Hạc phải đối mặt với tuổi già, sự nghèo đói, sự cô đơn. Trong bối cảnh tang thương ấy, lão chỉ có một con chó để làm bạn vui vầy tuổi già. Lão vô cùng yêu thương con chó này, còn đặt tên cho nó là cậu Vàng, cái tên đầy trân quý, yêu mến. Và quả thật, lão vô cùng yêu con chó này, lão đối xử với nó không phải như một con vật mà như một người bạn lâu năm. Lão dành một phần thức ăn cho nó, cho nó ăn trong cái bát như người, trò chuyện tâm tình cùng nó.  Ấy thế mà vào hoàn cảnh đường cùng, bất đắc dĩ, khi phải bán đi cậu Vàng, lão Hạc đau đớn, hổ thẹn, lão giận mình vì đã trót lừa một con chó, lão tâm sự với ông giáo mà “mặt co rúm lại, những nếp nhăn xô lại với nhau, ép cho nước mắt chảy ra, cái đầu ngoẹo về một bên, cái miệng móm mém mếu như con nít”, “lão hu hu khóc”. Con Vàng là người bạn thân thiết nhất, là con vật gắn bó nhất đối với lão cuối cùng lão cũng phải bán đi. Lão làm vậy là để có tấm có món lo liệu khi mình nằm xuống, không phải nhờ đến những người hàng xóm xung quanh.

Phan-tich-nhan-vat-lao-Hac-trong-truyen-ngan-cung-ten-cua-Nam-Cao

Loading...

Tuổi già sức yếu lại không có cái ăn nhưng lão không muốn khi mình chết lại làm phiền những người hàng xóm phải lo ma chay tốn kém. Vì vậy lão mới gửi tiền ấy nhờ ông giáo để ông giáo nói giúp những người hàng xóm giúp lão. Thế rồi “luôn mấy hôm lão chỉ ăn khoai”, “khoai cũng hết, lão chế tạo được món gì, ăn món ấy. Hôm thì lão ăn củ chuối, hôm thì lão ăn sung luộc, hôm thì ăn rau má, với thỉnh thoảng một vài củ ráy hay bữa trai, bữa ốc”.

Thực ra không phải lão Hạc không có tiền để sống. Lão hoàn toàn có thể bán mảnh vườn và dùng tiền bán cậu Vàng để sống đủ đầy một thời gian nữa. Thế nhưng lão lại là người giàu tình thương yêu và lòng tự trọng vô bờ bến. Lão quyết không động vào mảnh vườn mà để lại cho con trai lão sau về làm ăn, lão không động vào một đồng tiền bán cậu Vàng vì đó là tiền để hàng xóm lo ma chay cho lão. Trước cái đói, cái chết, lão cũng không hề nao núng, bị những cám dỗ về miếng ăn chi phối. Đây là một con người giàu lòng tự trọng, tình thương yêu và cũng vô cùng cương quyết.

Cái chết của lão Hạc là một sự giải thoát, một cách để lão giúp mình thoát khỏi thực tại đầy bi thương. Lão đã chọn một cái chết hết sức tang thương. Cũng chính vì việc chọn cái chết này, lão đã khiến Binh Tư và thậm chí cả ông giáo từng nghi ngờ về mình. Nhưng cuối cùng thì hỡi ôi, cái chết của lão Hạc, một sự lựa chọn đúng với con người và tính cách của lão, đã để lại cho người ở lại những day dứt cùng nhiều cảm xúc khó nói thành lời.

Qua lão Hạc, người đọc có thể hình dung được cảnh tượng cùng quẫn đầy bi thương của người nông dân trong xã hội xưa, họ nghèo đói, họ khổ đau nhưng họ cũng là con người giàu tình yêu thương và lòng nhân ái, tự tôn. Lão Hạc là một trong những hình tượng như vậy, chỉ tiếc là cách lựa chọn giải thoát cho mình bằng cái chết của lão là niềm tiếc thương, bứt rứt để lại trong lòng người đọc. Những suy nghĩ và hành động của lão Hạc đã khiến cho người đọc phải suy nghĩ rất nhiều về họ, những người nông dân trước cách mạng tháng 8.

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục