Wed, 06 / 2018 6:46 pm | thuylinh

Đề bài: Phân tích nhân vật Huấn Cao trong truyện ngắn Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Bài làm

Chữ người tử tù, một truyện ngắn nổi tiếng được rút từ tập “Vang bóng một thời” của Nguyễn Tuân được xuất bản năm 1948. Tập truyện tìm về với quá khứ khám phá cái vẻ đẹp một thời nay chỉ còn vang bóng. Ở truyện ngắn này Nguyễn Tuân tìm về với thú chơi văn hóa tao nhã của những bậc trí thức phong kiến thời xưa – thú chơi chữ mà ở đây nhân vật Huấn Cao là con người hội tụ đầy đủ những phẩm chất của bậc chính nhân quân tử. Ông là biểu tượng của cái đẹp mà quản ngục hết lời ca ngợi.

Huấn Cao hiện lên, trước hết là một người nghệ sĩ tài hoa, Huấn Cao có tài viết thư pháp. Ngày xưa viết chữ là một nghệ thuật, đặc biệt là loại chữ Hán giàu chất tạo hình mà ý nghĩa lại sâu xa. Vì vậy việc viết chữ đẹp cũng còn bao hàm cả việc gửi cái tâm trong sáng của mình vào từng con chữ. Huấn Cao đã từng nổi tiếng cả tỉnh Sơn Đông về tài của mình. Ngay cả quản ngục mặc dù chưa gặp bao giờ nhưng trong lòng đã rất ngưỡng mộ và từng khao khát có được nét chữ của ông “chữ ông Huấn Cao đẹp lắm vuông lắm… có được nét chữ Huấn Cao để treo trong nhà là có được vật báu ở đời”.

Huấn Cao lại ý thức rất rõ cái tài cái đẹp lại rất hiếm rất quý của mình cho nên Huấn Cao luôn ý thức điều này ông phung phí cái tài cái đẹp. Và quản ngục cũng ý thức được một điều là tính Huấn Cao vốn khoảnh, rất khó tiếp cận để xin chữ. Nhưng vì quá hâm mộ Huấn Cao nên trong đêm cuối cùng quản ngục đã phải liều lĩnh vào tận nhà ngục để xin chữ. Điều này càng khẳng định giá trị nét chữ của Huấn Cao.

Loading...

>>>Xem thêm:

Phan-tich-nhan-vat-Huan-Cao-trong-truyen-ngan-Chu-nguoi-tu-tu2

Huấn Cao còn là một con người có khí phách hiên ngang. Ngay từ lúc tiến vào nhà tù trong tư thế hiên ngang coi thường những tên lính. Đặc biệt là chi tiết khi quản ngục mon men đến hỏi Huấn Cao “vậy ngài có cần thêm gì nữa xin cho biết, tôi sẽ cố gắng chu tất” lẽ ra Huấn Cao phải cầu lợi song ngược lại, ông sỉ nhục quản ngục và yêu cầu ông đừng đặt chân vào đấy. Khi nói câu này Huấn Cao biết chắc thế nào quản ngục cũng sẽ trả thù nhưng đến cảnh chết chém ông còn chẳng sợ thì những trò tiểu nhân thị oai ông coi thường. Là người tử tù đợi ngày ra pháp trường nhưng Huấn Cao luôn giữ một phong thái ung dung đường hoàng, vẫn thản nhiên hưởng cái thú bình sinh mà không hề có biểu hiện của sự bi quan lo lắng (nếu có trăn trở suy nghĩ thì lại là tìm cách lí giải về hành động tốt của quản ngục).

Huấn Cao là một con người có thiên lương trong sáng. Thiên lương ở đây là cái lương tri trời phú cho con người từ lúc sinh thành “nhân chi sơ tính bản thiện” với Huấn Cao trước sau như một, vẫn giữ trọn phẩm chất của con người chân chính, căm thù cái ác nổi loạn chống lại triều đình, bênh vực những người nghèo khổ. Một điều đáng trân trọng nữa ở Huấn Cao là ở tình người tình đời rất chân thành, ông yêu quý những người đồng chí của mình, rất rạch ròi giữa thiện và ác, con người biết giữ nhân phẩm, giá trị cho tài năng của mình “Ta không vì vàng bạc hay quyền thế mà ép mình cho chữ bao giờ” thế nhưng khi cảm động trước tấm lòng của quản ngục Huấn Cao lại sẵn sàng cho chữ. Trong lời khuyên của Huấn Cao với viên quản ngục sau khi ông đã cho chữ cũng khiến ta cảm nhận được thiên lương trong sáng của ông, ông không chấp nhận sự lẫn lộn giữa đẹp và xấu, cái cao thượng và cái thấp hèn.

Nhân vật Huấn Cao là kiểu nhân vật lí tưởng, ở đây có sự hội tụ và tỏa sáng của cái tâm cái tài và khí phách anh hùng của người trí thức chân chính. Vì vậy mà ở Huấn Cao ta thấy ánh lên vẻ đẹp chói lọi, đây cũng là cách nhìn nhận và đánh giá con người của Nguyễn Tuân.

Ở cuối truyện ta thấy Huấn Cao sắp phải đi lĩnh án tử hình nhưng lại là lúc ông sáng tạo ra cái đẹp để lại cho đời cũng có nghĩa là Huấn Cao không chết, ông đi vào cõi trường tồn, bất tử, đây cũng là mơ ước của Nguyễn Tuân: những cái cao cả vĩ đại thì luôn được ở lại với đời.

>>>Xem thêm:

 

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục