Thu, 06 / 2018 4:53 pm | thuylinh

Đề bài: Phân tích nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù

Bài làm

Nếu gọi tác phẩm Chữ người tử tù là một kiệt tác trong văn học Việt Nam thì nhân vật Huấn Cao chính là linh hồn của tác phẩm. Nguyễn Tuân đã khắc họa khéo léo và tài tình một nhân vật tài hoa, khí phách và vô cùng cá tính trong tác phẩm của mình.

Huấn Cao được biết đến là một người anh hùng chọc trời quấy nước. Trước những bất công chốn quan trường và loạn lạc trong xã hội xưa mà Huấn Cao đã đứng lên chống lại triều đình. Bị khép tội và bị xử án nhưng Huấn Cao cùng những người bạn của mình vẫn tỏ rõ khí phách hiên ngang, bất khuất, không sợ sệt chốn lao tù. Đối với thầy thơ lại Huấn Cao là một người tài, một kẻ sĩ mà mọi người cũng phải kính nể, còn đối với viên Quản ngục, Huấn Cao còn là một anh hùng, một bậc thầy viết chữ. Sở dĩ nói vậy là bởi Huấn Cao có một cái tài đó là tài viết chữ. Nét chữ của ông được nhận xét là vuông và đẹp lắm, đó là những con chữ nói lên hoài bão của cả một đời người. Thêm vào đó, ông lại chỉ cho chữ chứ không bán chữ. Bình sinh, ông rất ít khi cho chữ, ông chỉ viết tặng những người bạn mà ông thân thuộc nhất. Chính vì lẽ đó mà viên quản ngục, một người yêu cái đẹp, có sở thích chơi chữ mới mong muốn có được nét chữ của Huấn Cao để treo trong nhà.

Huấn Cao là một người vô cùng bản lĩnh, cũng rất uy nghiêm. Ngay từ khi bước vào nhà tù, hình ảnh ông cùng những người bạn tù đeo gông cùm và hành động dộng gông đã cho thấy được sự mạnh mẽ và khí phách của một con người vĩ đại. Khi được viên quản ngục biệt đãi trong phòng giam, Huấn Cao tỏ rõ thái độ khinh thường, không hề nao núng. Thậm chí khi viên quản ngục bước vào hỏi han ông có cần gì không thì Huấn Cao đã tỏ thái độ coi thường, ghét bỏ và xua đuổi viên quản ngục, không hề dao động và lùi bước trước những đối xử mềm mỏng, nhẹ nhàng và có phần ưu ái của viên quản. Có thể thấy Huấn Cao là một con người có lập trường rất vững vàng, kiên định, cứng rắn và đầy uy nghiêm. Ông không hề bị khuất phục bởi cường quyền, các thế lực của chế độ phong kiến. Trong nhà lao, ông chỉ là một tên tử tù chờ ngày chết còn viên quản là người đứng đầu nhà lao, là đại diện của bộ máy quan lại trong triều. Thế nhưng Huấn Cao vẫn không hề sợ hãi, ông không hề tỏ thái độ run sợ, rụt rè hay có chút mảy may động lòng trước những đối xử của viên quản.

Loading...

Phan-tich-nhan-vat-Huan-Cao-trong-Chu-nguoi-tu-tu

Nếu tác phẩm chỉ dừng ở đây, người đọc sẽ chỉ thấy một nhân vật Huẩn Cao uy dũng đầu đội trời, chân đạp đất, một anh hùng khí phách hiên ngang, không khuất phục trước uy quyền. Thế nhưng tình huống truyện lại tiếp tục tiếp diễn, ấy là khi viên thơ lại nói lại cho ông nghe về sự việc và mong muốn được xin chữ của viên quản. Huấn Cao thế nhưng lại đồng ý cho chữ luôn. Phải biết rằng sinh thời Huấn Cao mới chỉ cho chữ có 2 người, một người là người bạn lâu năm của ông và một là viên quản. Hiểu được tấm lòng của viên quản, Huấn Cao đã bật thốt rằng: “Ta cảm cái tấm lòng biệt nhỡn liên tài của các ngươi. Nào ta biết đâu một người như thầy quản mà lại có những sở thích cao quý như vậy. Thiếu chút nữa, ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ”. Cách nói của Huấn Cao cho thấy ông là người khiêm tốn, nhún nhường trong việc trọng đãi cái đẹp, trọng đãi những tấm lòng trong thiên hạ. Ông cũng sợ mình đã phụ mất một tấm lòng cao quý, biết yêu thương và trân trọng cái đẹp. Hiểu ra sự tình, Huấn Cao đã không ngần ngại mà cho chữ viên quản luôn. Cảnh tượng cho chữ được miêu tả là một cảnh tượng trước nay chưa từng có. Mọi cảnh vật, thân phận con người dường như đều có sự tương phản đối lập và hoán đổi với nhau. Hành động cho chữ cao đẹp diễn ra trong bối cảnh tù đày tăm tối, Người cho chữ phải đeo gông cùm, đứng cho chữ trong tư thế hiên ngang lẫm liệt. Người xin chữ là một viên quan lại lại khúm núm, run run. Quả thật trước cái đẹp, thì thân phận con người trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết.

Cả viên quản ngục, cả Huấn Cao đều là những con người yêu cái đẹp, tôn thờ cái đẹp. Họ cũng đều là những tấm lòng trong thiên hạ, biết trân trọng những điều tốt đẹp trong xã hội. Lời khuyên của Huấn Cao dành cho thầy quản, khuyên Huấn Cao nên về quê mà sống, tránh xa chốn quan trường làm nhem nhuốc cả một con người đã một lần nữa cho thấy tâm hồn và nhân cách cao đẹp của Huấn Cao. Ông là người có tâm hồn, lối sống thanh liêm, giản dị. Nếu không chọn con đường cách mạng, có lẽ ông cũng sẽ lui về ở ẩn, giữ mình thanh bạch chốn nhân gian.

Nhân vật Huấn Cao quả là một người anh hùng hội tụ nhiều nét đẹp, phẩm chất đáng quý về tài năng, tâm hồn và cách đối nhân xử thế. Cũng chính bởi tài năng, tấm lòng nhân nghĩa của ông cùng viên quản ngục mà thiên truyện Chữ người tử tù đã có những tình huống truyện vô cùng đặc sắc, có một không hai trong văn học Việt Nam thế kỉ trước.

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục