Sat, 03 / 2018 6:01 pm | thuylinh

Đề bài: Phân Tích Nhân Vật Bà Cụ Tứ Trong Vợ Nhặt Của Nhà Văn Kim Lân

Bài Làm

Với ngòi bút tài hoa chân thực, nhà văn Kim Lân đã tái hiện được không khí đau thương trong nạn đói khủng khiếp như một cơn ác mộng trong xã hội Việt Nam vào năm 1945 qua truyện ngắn Vợ nhặt. Cùng với đó là nét đẹp đáng quý trong tâm hồn con người qua những nhân vật trong câu chuyện mà điển hình không thể không kể đến nhân vật bà cụ Tứ, mẹ của anh cu Tràng.

>> XEM THÊM: Giá trị nhân đạo của vợ nhặt

>> XEM THÊM: Phân tích tình huống truyện độc đáo trong Vợ nhặt

Đây là một người mẹ nghèo mà chắc chắn tuổi trẻ phải lang thang kiếm sống để rồi lưu lạc mà đến ngụ cư ở cái xóm này. Bà sống trong cảnh không bà con họ hàng thân thích. Chồng mất sớm, con gái út đã chết đói. Còn lại một mình bà phải cáng đáng lo lắng hết công việc gia đình và cả cuộc đời dằng dặc của bà chắc chắn không có mấy ngày vui.

Loading...

Đến tuổi già mà người con trai duy nhất của mình cũng không thể lấy nổi vợ. Đây là nỗi đau dai dẳng khiến cho bà nghĩ khó có thể thảnh thơi mà nhắm mắt. Bên cạnh đó, bà cụ Tứ cũng là một người mẹ giàu lòng nhân ái. Có thể nhận thấy được những điều đó qua tiến trình anh cu Tràng nhặt vợ về nhà.

Khi mới về nhà, bà rất ngạc nhiên bởi vì thậm chí trong tiềm thức của bà gần như không nghĩ đến việc con mình có thể lấy được vợ. Bà đặt hàng loạt câu hỏi: “Quái sao lại có người đàn bà nào ở trong ấy nhỉ? Sao lại chào mình bằng u? Không phải cái Đục mà” rồi bà còn chớp mắt nhiều lần để nhìn lại (không phải con Đục mà).

Khi hiểu rõ sự thực bà lão đã khóc nhưng mừng ít tủi nhiều và bắt đầu từ đây bà sống trong tâm trạng buồn thương, lo lắng, tủi hờn và cũng mừng vì con mình đã có vợ.

Tủi phận vì mình chưa làm tròn trách nhiệm của người mẹ, không lo cưới vợ được cho con để con phải tự mình đi tìm vợ về trong cảnh cơ cực này. Thậm chí cũng không có được mâm cơm để cúng tổ tiên cha ông, bà nói với con “kể có ra làm được dăm ba mâm thì phải đấy, nhưng nhà mình nghèo, cũng chả ai người ta chấp nhặt chi cái lúc này”.

Bà thương con mà không chỉ thương Tràng “chao ôi người ta dựng vợ gả chồng cho con là lúc trong nhà ăn nên làm nổi, còn mình thì…” bà còn thương cả nàng dâu tội nghiệp kia: “người ta có gặp lúc khó khăn đói khổ này người ta mới lấy đến con mình, mà con mình mới có được vợ”. Đây là tình cảm cao thượng của người mẹ nghèo, đã không coi thường cô “cô gái theo giai” mà trái lại còn hàm ơn.

phan tich nhan vat ba cu tu
Phân Tích Nhân Vật Bà Cụ Tứ Trong Vợ Nhặt Của Nhà Văn Kim Lân

Bà cụ Tứ rất lo lắng cho con. Mặc dù bà đã cố giấu nhưng vẫn không nén được những tiếng thở dài bởi vì con bà đã đi lấy vợ trong cảnh ngộ tương lai rất mờ mịt: “may ra mà qua khỏi được cái tao đoạn này… chẳng may ra mà ông giời bắt tội chết cũng phải chịu chứ biết thế nào mà lo cho hết được”. Khi Tràng thắp đèn, bà ngoảnh mặt đi lau vội giọt nước mắt (có nghĩa là từ đầu đến giờ bà vẫn khóc thầm) và từ đây bà nói toàn những chuyện vui, chuyện tương lai tươi sáng mà trước hết là sự ân cần với nàng dâu mới “ừ thôi thì các con phải duyên phải kiếp với nhau u cũng mừng lòng”, “may ra ông giời cho khá, ai giàu ba họ ai khó ba đời. Có ra sao thì rồi con cái chúng mày về sau” rồi bà nhẹ nhàng nói “con ngồi xuống đây … đỡ mỏi chân”. Đây là tình cảm thật, rất thật của người mẹ.

Ngày hôm sau, bà cụ Tứ dậy rất sớm để quét tước, dọn dẹp nhà cửa, vườn tược bởi vì theo bà nghĩ thì dọn dẹp cho nhà cửa khang trang sạch sẽ cũng tạo ra được cảm giác cuộc sống tươi sáng lên.

Trong lúc làm việc bà rất vui. Cái mặt bủng beo u ám của bà rạng rỡ hẳn lên, bà nói với Tràng: “khi nào có tiền thì mua mấy đôi gà… chả mấy lúc mà có ngay đàn gà”. Như vậy có nghĩa là bà luôn hướng tới sự sinh sôi nảy nở, con đàn cháu đống.

Đến lúc căng thẳng nhất u ám nhất trong bữa ăn bà vẫn đùa. Bê nồi cháo cám nhưng miệng vẫn cười nói “chè khoán đây”, bà vẫn động viên các con “khối nhà còn chả có cám mà ăn” rồi bà cũng múc và ăn rất ngon lành để các con vui lòng.

Nhưng mọi cố gắng của bà cũng không xua đi được sự u ám của cuộc sống hiện tại. Tiếng trống thúc thuế khiến bà phải bật ra những câu nói rất buồn thảm: “Giời đất này không chắc đã sống qua được đâu” và rồi bà khóc. Đọc đến đây ta cũng ngậm ngùi thương xót người mẹ khổ đau này (bà lão không dám để con nhìn thấy bà khóc).

Đúng như một nhà phê bình văn học đã nhận xét: hóa ra cái bà lão gần đất xa trời này lại là người nói về tương lai nhiều nhất… nếu coi đây là nghịch lý thì cái nghịch lý này lại tồn tại trong sự hợp lý. Bà đâu có nói cho mình, cũng đâu mơ ước cho mình. Bà sống vì các con và hy vọng vì các con.

Bà cụ Tứ là một nhân vật đại diện cho cái đẹp của con người trong những lúc cuộc sống đã bị đẩy đến đường cùng. Qua nhân vật này, truyện đã ngợi ca một vẻ đẹp trong tâm hồn người lao động. Trong đói khổ họ vẫn rất nhân ái, sẵn sàng cưu mang chia sẻ, trong tăm tối vẫn vươn lên hướng tới tương lai hạnh phúc.

>> XME THÊM: Phân tích nhân vật Tràng

>> XEM THÊM: Phân tích truyện ngắn Vợ nhặt

>> XEM THÊM: Phân tích nhân vật người Vợ nhặt

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục