Tue, 04 / 2018 4:18 pm | thuylinh

Đề bài: Phân Tích Nghệ Thuật Trào Phúng Của Hạnh Phúc Của Một Tang Gia

Bài Làm

Trong kho tàng tác phẩm của ông vua phóng sự đất Bắc, không thể không nhắc đến tác phẩm Số đỏ, đây là một trong những tác phẩm đỉnh cao của nghệ thuật trào phúng. Để thấy được điều đó, người đọc có thể tìm hiểu qua đoạn trích Hạnh phúc của một tang gia.

Hạnh phúc của một tang gia trào phúng ngay từ cái tên của nó. Tang gia thì thường phải đau buồn thương tiếc, nó ngược với cái vui mừng hạnh phúc của nhà có hỷ sự. Thế nhưng ở đây, tang gia lại hạnh phúc. Hai yếu tố này đi liền với nhau, tưởng ngược mà không ngược. Chỉ cần đọc tác phẩm, người đọc sẽ hiểu ngay vì sao nó lại chân thật và trái ngang đến vậy.

Tang gia được nhắc đến ở đây là của cụ cố tổ, cụ cố trọng vọng trong nhà mà được các thành viên trong gia đình mong cụ về chầu tiên tổ từ lâu. Vì vậy khi cụ chết vì tức tưởi, uất ức và tức giận vì cô cháu gái mình ngoại tình, thì những người trong nhà đều vui mừng. Quả thật là như vậy, những người trong nhà từ con trai đến con gái, cháu gái, cháu rể đến thân bằng cố hữu gần xa, ai cũng thấy cái chết của cụ là một dịp may hiếm có để thực hiện những mong muốn của mỗi người.

Với cụ cố Hồng, con trai của cụ cố tổ, cái chết của cha là cơ hội để cụ “mơ màng đến cái lúc mặc đồ xô gai, lụ khụ chống gậy vừa ho khạc, vừa khóc mếu”. Như vậy cái chết của cha là căn cứ vững chắc cho những giấc mơ hiện thực của cố Hồng. Đám tang của cha là cũng là lễ đăng quang của cụ cho cái chức danh người có tuổi nhất, người con trai thọ nhất, uy quyền nhất trong cái gia đình danh gia vọng tộc ấy.

Loading...

Bà cố Hồng thì lấy làm mừng vui vì đám tang là dịp khoe ra cái sự hào nhoáng, bề thế của gia đình, một đám tang có nào kèn Tây, kèn Ta, có kiệu bát cống lại đủ những vị tai to mặt lớn về dự, ấy xem ra đã là một sự hãnh diện nhất của gia đình nhà bà. Cậu cháu trai trưởng Văn Minh là mong chờ cái chết của ông nội để cái chúc thư được chính thức được hiện thực hóa, cái gia tài của ông sẽ về tay của con cháu. Với bà Văn Minh, hạnh phúc là được trưng diễn những bộ váy áo tân thời của cửa tiệm Âu hóa. Không phải lúc nào cũng có cơ hội mà đông người tụ tập, lại đầy đủ các tầng lớp đến dự thế này; những bộ áo tang mốt nhất, những phong cách “lưỡng lự”, “hững hờ” sẽ được dịp để khoe ra trước đông đảo moi người. Với cô cháu gái Tuyết, đây là dịp để cô khoe cái vẻ đẹp ngây thơ trinh trắng của mình. Mà sự thực là cô đã diện bộ váy Ngây thơ để đưa tang ông nội. Với bạn bè, những người thân quen đi đưa đám đây là dịp để họ khoe ra những huân huy chương, những Bắc đẩu bội tinh, Cao mên bội tinh; họ đã khoe ra toàn bộ những chiến tích của mình như để khoe về cái đức cao vọng trọng, cái lộc của mỗi người.

hanh phuc cua mot tang gia
Phân Tích Nghệ Thuật Trào Phúng Của Hạnh Phúc Của Một Tang Gia

Cảnh đưa đám tang là một sự lố bịch và trào phúng đến chua xót. Cả một đám tang như một đám rước, cả một đoàn người đưa tang dài dằng dặc toàn những người nghệ sỹ có diễn xuất thiên tài. Cô cháu gái Tuyết vì tìm không thấy người yêu nên giận dỗi mà lại thành mang một cái vẻ buồn mơ màng. Các vị cao niên vì ngắm nhìn chăm chú bộ ngực của cô Tuyết qua chiếc áo mỏng mà thành ra buồn thương, chăm chú với đám tang. Cả một đoàn người giễu, họ đi đưa đám như đi trảy hội, đây là dịp để họ tán tỉnh, chim chuột nhau, là dịp để trai anh hùng gái thuyền quyên khoe vẻ thanh lịch.

Cả một đám tang cứ đi như một buổi trình diễn thành công kéo dài. Cả âm nhạc tây ta lẫn lộn, những con người từ đủ các tầng lớp địa vị, tính cách, số phận đều tụ hội về nhộn nhịp. Xuân tóc đỏ thì có cớ để đòi nốt tiền. Cậu Tú Tân thì có dịp trổ tài chỉ huy một giàn nghệ thuật gia tác nghiệp chụp ảnh. Ông cháu rể Phán mọc sừng thì vui mừng vì cuối cùng mình đã trở thành một người cháu rể đáng thương, một người chồng mọc sừng. Tất cả những điều đó khiến cho cái bi kịch đám tang trở thành một vở hài kịch, một câu chuyện cười ra nước mắt.

Nhà văn Vũ Trọng Phụng đã xây dựng tác phẩm Hạnh phúc của một tang gia thành công từ tình huống truyện, từ hành động của các nhân vật đến tiến trình của sự việc. Từng câu từng chữ trong tác phẩm đều cho thấy một sự đối lập lố bịch, một sự mâu thuẫn trái ngược hoàn toàn. Tất cả đều phản ánh một bộ mặt xã hội thối nát, nực cười khi mà mọi việc đều đảo điên, xoay chiều. Qua đây người đọc cũng thấy được cái thần về nghệ thuật trào phúng trong ngòi bút của Vũ Trọng Phụng.

>> XEM THÊM: Phân Tích Đoạn Trích Hạnh Phúc Của Một Tang Gia

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục