Wed, 06 / 2018 6:17 pm | thuylinh

Đề bài: Phân tích nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ kể chuyện trong đoạn văn mở đầu tác phẩm Chí Phèo

Bài làm

Một trong những đặc điểm về nghệ thuật truyện của Nam Cao là ông có cách vào truyện rất tự nhiên. Ở trong truyện Chí Phèo cũng vậy. Cách mở đầu bằng tiếng chửi không chỉ cho thấy sự hấp dẫn mà còn thể hiện tài sử dụng ngôn ngữ bậc thầy của Nam Cao. Điều này được thể hiện ở một số khía cạnh. Cách dùng ngôn ngữ trần thuật của người kể chuyện.

Sự phối hợp đan cài giữa ngôn ngữ tác giả – ngôn ngữ nhân vật và lời bình một cách hài hòa tạo nên sự sinh động cho đoạn văn. Kết hợp ngôn ngữ tác giả nhưng lại bao hàm cả ý nghĩ của người dân làng Vũ Đại (từ đầu đến “lên tiếng cả”). Ngôn ngữ và hành động của nhân vật (từ “tức thật” đến “không chửi nhau với hắn”).

Ngôn ngữ tác giả kết hợp với ngôn ngữ nhân vật lại xen những lời bình (nhưng cũng không … đẻ ra Chí Phèo). Ngôn ngữ người kể chuyện và cách dẫn chuyện rất tự nhiên, những lời bình “đời là tất cả nhưng chẳng là ai, thế cũng chẳng sao… thế thì có khổ cho hắn không…”. Người kể chuyện sử dụng đan cài ngôn ngữ của mình một cách tự nhiên và khéo léo không hề làm cho tác phẩm trở nên chủ quan, duy ý chí mà ngược lại qua đó người đọc có cái nhìn chân thực hơn về sự việc. Bên cạnh đó, cách dùng lối nói dân gian thân thuộc và vô cùng dí dỏm của nhà văn cũng khiến cho câu chuyện của Chí Phèo vừa có cái bi nhưng lại cũng có những yếu tố hài hước, lôi cuốn người đọc trong từng con chữ của tác phẩm.

Loading...

Phan-tich-nghe-thuat-su-dung-ngon-ngu-ke-chuyen-trong-doan-van-mo-dau-tac-pham-Chi-Pheo2

Cách tả tiếng chửi của Nam Cao cũng vô cùng đặc biệt. Qua tiếng chửi này ngay từ đầu người đọc đã bước đầu hiểu được thân phận của Chí Phèo. Nội dung tiếng chửi cũng rất lạ, từ cao xuống thấp, từ xa đến gần, từ nhiều đến ít, chửi số phận mình và chửi kẻ đẻ ra mình. Qua cách miêu tả tiếng chửi này người đọc cảm nhận được sự hận đời, sự đơn độc, một sự bơ vơ chới với của một con sinh vật đứng ngoài xã hội của loài người. Ngay từ đầu truyện Nam Cao cũng đã giới thiệu được cảnh ngộ của Chí Phèo. Sinh ra làm người mà không được sống kiếp sống con người.

Cách sử dụng câu văn: nhà văn phối hợp nhiều kiểu câu: câu dài, câu ngắn, câu rất ngắn, nhịp điệu câu văn dồn dập. Cách cấu tạo này tạo nên ấn tượng hình như cuộc đời của Chí Phèo bị xé nát băm vụn thành nhiều mảnh đồng thời cũng gợi lên sự quằn quại và vật vã trong nỗi đau bị cự tuyệt quyền làm người. Sử dụng nhiều câu văn với các từ phủ định: “chẳng là ai, chẳng sao, không ai lên tiếng cả, không ai biết…” với mục đích phủ nhận sự có mặt của Chí Phèo trên cuộc sống này. Cho dù có tìm mọi cách để giao tiếp với cuộc đời người ta vẫn coi anh là hư vô. Về giọng điệu: trong đoạn văn này tác giả sử dụng nhiều ngôn ngữ nửa trực tiếp đã cho thấy sự đồng cảm của tác giả với nhân vật của mình (ờ thế này thì tức thật… có khổ cho thân hắn không), những lời bình (“có hề gì, thế cũng chả sao, có mà trời biết”) vừa thể hiện cách nghĩ của người dân làng Vũ Đại, của nhân vật, của tác giả mà qua nó người đọc cảm nhận rõ nhất sự dửng dưng của mọi người đối với Chí Phèo.

Tóm lại, chỉ trong một đoạn văn ngắn nhưng người đọc lại được quan sát Chí Phèo ở hai góc độ đối lập, một kẻ lưu manh du côn, quỷ dữ, và một con người một nạn nhân đau khổ của thời cuộc, mang trong mình một nỗi khổ cô đơn uất hận muốn trả thù nhưng lại bất lực.

>>>Xem thêm:

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục