Sun, 07 / 2018 6:08 am | thuylinh

Đề bài: Phân tích khổ thơ thứ hai bài thơ Đây mùa thu tới

Bài làm

Trong các nhà thơ hiện đại, Xuân Diệu là người có năng lực cảm nhận tinh tế nhất về nhịp bước thế gian. Vì vậy ông hay phản ứng trước mọi sự chuyển mùa:

“Dưới gốc nào đâu thấy xác ve

Thế mà ve đã tắt theo hè”

Loading...

“Gió lạnh rồi đây sắp nhớ nhung

Sương the bản lạnh trắng cây tùng”

Trong bài thơ này cũng nằm trong mạch cảm xúc ấy, tựa đề bài thơ như một lời cảnh báo mùa thu đã chính thức đến rồi. Tác giả miêu tả rất tài tình bức tranh mới chớm thu ở Bắc bộ trong hai khổ thơ đầu.

Trong bài thơ có đoạn:

“Hơn một loài hoa đã rụng cành

Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh

Những luồng run rẩy rung rinh lá

Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh”

Câu thơ ảnh hưởng cách nói của người Pháp (khi muốn chỉ số nhiều người Pháp nói “hơn một” mà Xuân Diệu đã học cách nói ấy). Đặc biệt cách diễn đạt “hoa đã rụng cành”, người đọc cảm nhận rất rõ cái đau đớn, sự chia lìa hình như hoa rụng mà cành thấy đau bởi thương hoa, tiếc hoa (Xuân Diệu đã có lần viết: “Ừ nhỉ sao hoa lại phải rơi”).

Câu thơ khi miêu tả thiên nhiên đang chuyển mùa tác giả viết “sắc đỏ rũa màu xanh”. Đây cũng là cách diễn đạt chịu ảnh hưởng văn thơ Pháp: cái màu đỏ làm cho màu xanh mòn dần tàn dần đi. Hình như nhà thơ đã quan sát và phát hiện thấy cả sự vật đọng trong từng cành cây xác lá.

 

Phan-tich-kho-tho-thu-hai-bai-tho-Day-mua-thu-toi

Hai câu thơ sau chủ yếu tác giả quan sát bằng xúc giác kết hợp thị giác, nhìn lá cây rung rinh trong gió thu, mà nhà thơ cảm nhận cái lạnh bên trong cành cây (tức là thấy cái “run rẩy” trong cái “rung  rinh”). Tả như vậy ta sẽ cảm nhận cái rung rinh lá cây kia chịu tác dụng từ hai phía nội lực, ngoại lực. Sự phối hợp bốn phụ âm “r”  càng khiến cho người đọc cảm nhận rõ cái “lạnh” của lá cành. Đây là một minh chứng cho khả năng quan sát rất tinh nhạy của Xuân Diệu. “Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh”, tập hợp một hệ thống từ ngữ sự trơ trụi, mong manh, yếu ớt “đôi nhánh” – “khô gầy” – “xương” – “mỏng manh”. Càng về cuối càng gợi sự khẳng khiu, trơ trọi và cực kì yếu ớt. Cách diễn đạt này có thể Xuân Diệu đã kế thừa ở các nhà thơ cổ, (ví dụ: Hồ Xuân Hương – Mảnh tình san sẻ tí con con).

Xuân Diệu tả mùa xuân thì vô cùng rạo rực, đầy sức sống mà tả mùa thu thì cũng trĩu nặng, da diết buồn. Trong bài thơ Vội vàng, nhà thơ cũng từng sử dụng hàng loạt những câu thơ và hình ảnh so sánh lạ lùng như “tháng giêng ngon như một cặp môi gần”, “xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua – xuân còn non nghĩa là xuân đã già – mà xuân hết nghĩa là tôi cũng chết” còn ở đây khi tả mùa thu tác giả lại viết “những luồng run rẩy rung rinh lá – đôi lá khô gầy xương mỏng manh”. Phải thừa nhận rằng dù tả cảnh vật gì dường như nhà thơ cũng luôn đắm mình trong đó, thả cả tâm hồn và cảm xúc của mình vào đất trời, tận hưởng trọn vẹn những cái đẹp, cái tinh túy, dư vị riêng của mỗi mùa, mỗi sự rung động của đất trời.

Đây mùa thu tới là bài thơ xuất sắc của Xuân Diệu. Nó thể hiện nỗi buồn thi nhân mỗi độ thu về. Nhưng trong đó người đọc cảm nhận rất rõ sự nhạy cảm của Xuân Diệu trước nhịp bước thời gian được kết hợp với khả năng quan sát rất tinh tế, một cách diễn tả độc đáo mới lạ, vừa truyền thống cổ điển. Đây chính là cái tài tình thơ Xuân Diệu.

  >>> XEM THÊM : 

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục