Tue, 04 / 2018 3:44 pm | thuylinh

Đề bài: Phân Tích Hình Tượng Sóng Trong Bài Thơ Sóng Của Xuân Quỳnh

Bài Làm

Xuân Quỳnh được coi là một trong những nữ nhà thơ xuất sắc của dòng thơ hiện đại Việt Nam. Chất thơ của bà luôn thổn thức, đậm chất trữ tình và chất chứa rất nhiều suy tư tình cảm. Một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất trong thơ của nữ văn sỹ này có thể kể đến tác phẩm Sóng. Ngay khi bắt đầu bài thơ, tác giả đã miêu tả hình ảnh con sóng:

“Dữ dội và dịu êm

Ồn ào và lặng lẽ

Sông không hiểu nổi mình

Loading...

Sóng tìm ra tận bể “

Bài thơ được bắt đầu bằng những tính từ mạnh đối lập với nhau “dữ dội”, “dịu êm”, “ồn ào”, “lặng lẽ” như để thể hiện cảm xúc của những con sóng. Sóng cũng mang những cảm xúc như một con người. Hình tượng sóng ngay từ khi bắt đầu đã mang tính chất ẩn dụ, đại diện cho một người con gái. Ở đây, con sóng ấy không chờ đợi tình yêu mà tìm ra tận nơi, tận bể để theo đuổi hạnh phúc của mình. Con sóng ấy làm ta liên tưởng đến nàng Kiều “Xăm xăm băng lối vườn khuya một mình”. Con sóng ấy dù nhỏ bé và đầy mâu thuẫn nhưng vẫn sẵn sàng tìm ra với phương trời rộng lớn, với người mình yêu.

“Ôi con sóng ngày xưa

Và ngày sau vẫn thế

Nỗi khát vọng tình yêu

Bồi hồi trong ngực trẻ”

Con sóng cũng như lòng người con gái, thủy chung trước sau như một. Dù là ngày trước hay ngày sau thì khát vọng tình yêu vẫn cháy bỏng, bồi hồi trong tim người thiếu nữ. Người phụ nữ này đã không ngại ngần bày tỏ, bộc lộ khát vọng tình yêu của mình. Khác với những định kiến của thời đại, những nề thói của xã hội, người phụ nữ ở đây vẫn mạnh mẽ, và bạo dạn trong tình yêu vượt qua cả thời đại để không ngại ngần cho người khác biết nỗi lòng của mình, biết được những tình cảm và mong mỏi từ tận sâu đáy lòng.

“Trước muôn trùng sóng bể

Em nghĩ về anh, em

Em nghĩ về biển lớn

Từ nơi nào sóng lên?

Sóng bắt đầu từ gió

Gió bắt đầu từ đâu?

Em cũng không biết nữa

Khi nào ta yêu nhau”

Đoạn thơ với thủ pháp khắc họa nhà thơ đã đặt con sóng trước muôn trùng sóng bể để nhấn mạnh đến sự nhỏ bé, yếu ớt của người phụ nữ. Trước những giông bão và biển lớn ấy, con sóng vẫn một lòng với người con trai hay chính là người con gái trong lòng chỉ có người yêu mình. “Em” vẫn chỉ nghĩ về “anh”, tình cảm của người phụ nữ vô cùng sâu đậm và cũng rất khó để đong đếm, đoán biết. Bản thân người phụ nữ cũng không biết con sóng lòng ấy bắt nguồn từ đâu nhưng lại biết rõ nó hướng về đâu.

Đoạn thơ này như càng khẳng định thêm cho nỗi lòng băn khoăn của người con gái. Càng truy tìm nguồn gốc của con sóng càng thấy khó đoán, bất định.

“Con sóng dưới lòng sâu

Con sóng trên mặt nước

Ôi con sóng nhớ bờ

Ngày đêm không ngủ được

Lòng em nhớ đến anh

Cả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương bắc

Dẫu ngược về phương nam

Nơi nào em cũng nghĩ

Hướng về anh – một phương”

Sau khi chiêm nghiệm và suy ngẫm về nguồn gốc của con sóng, nhà thơ quay trở lại với những tình cảm dạt dào trong lòng. Ấy cũng là bởi nỗi nhớ thương của người con gái đã khiến cô thao thức, ngay cả trong giấc mơ cũng bồn chồn không yên. Chính vì tương tư nên đến trong giấc ngủ mà mọi sự vật hiện tượng và tâm trạng cũng vẫn như của một người còn đang thức. Tình cảm ấy của người con gái là bất biến dù cho có vận đổi sao dời, phiêu bạt chân trời góc bể cũng vẫn mãi hướng về phía của chàng trai. Đến đây ta có thể thấy dù tình cảm của nhà thơ được bộc lộ và thể hiện một cách hết sức hiện đại (vượt qua cả những nề thói của xã hội xưa, khi người con gái phải kín kẽ, ít thể hiện tình cảm thì ở đây nhà thơ lại hoàn toàn ngược lại) nhưng về sự thủy chung và tấm lòng son sắt thì vẫn mang đậm dấu ấn của người phụ nữ chung đó là một lòng theo người mình yêu. Từ “dẫu” được lặp lại hai lần cộng với vế đối xuôi – ngược, phương Bắc – phương Nam càng khắc họa sự vô tận của không gian và thời gian, và trong bối cảnh ấy thì tấm lòng của người con gái vẫn hiện lên đầy tình nghĩa, thủy chung.

phan tich hinh tuong song
Phân Tích Hình Tượng Sóng Trong Bài Thơ Sóng Của Xuân Quỳnh

“Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở

Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa”

Câu thơ là một lời khẳng định, một niềm tin mãnh liệt về hạnh phúc lứa đôi, về sự tròn vẹn trong gia đình. Giống với hình ảnh trăm ngàn con sóng. Người ta vẫn tưởng trăm ngàn con sóng ấy đều đều như nhau, đều tới tấp mà vỗ về nhau thế nhưng cuối cùng con mỗi một con sóng lại đến với một bến bờ của riêng mình. Người con gái ở đây cũng vậy dù cho có nhiều khó khăn, gian nan, trắc trở thì cuối cùng vẫn tìm được bến đỗ hạnh phúc cho riêng mình. Hàng loạt các hình ảnh: biển, mây, cuộc đời, năm tháng làm cho những câu thơ như trải ra mênh mang trong không gian và sâu thẳm về thời gian nhưng tất cả những điều đó cuối cùng vẫn trở về vị trí của mình, trở thành vật – chủ không thể tách rời.

“Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ”

Khổ thơ cuối bài là tiếng nói thốt lên từ tận đáy lòng, bày tỏ nỗi khát vọng được hòa mình, chìm đắm trong tình yêu, được tan ra trong những rung động mãnh liệt và hòa vào với biển lớn của tình yêu. Vậy mới thấy được lòng người con gái khi yêu thật mãnh liệt, cháy bỏng và sâu sắc đến thế nào. Trước tình yêu, người con gái ấy dám mạnh dạn thổ lộ, mạnh dạn tìm đến với tình yêu của mình và một lòng hướng về tình cảm ấy.

Tác phẩm sóng được viết trong một lần nữ thi sỹ Xuân Quỳnh đến thăm biển Diên Điền, mượn ngay hình ảnh con sóng thân thuộc với thơ ca, nhà thơ đã sáng tạo nên một tác phẩm hét sức mới lạ và vô cùng đặc sắc đồng thời qua đó cho thấy được những tình cảm, nỗi niềm của người con gái trước tình yêu thủy chung của đời mình.

>> XEM THÊM: Bình Giảng Bài Thơ Sóng

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục