Sun, 06 / 2018 5:36 pm | thuylinh

Đề bài: Phân tích hình tượng dòng sông Đà dữ dội, hung bạo trong Người lái đò sông Đà

Bài làm

Trong văn học xưa nay khi miêu tả thiên nhiên người ta thường nghiêng về vẻ đẹp, sự trù phú mà thiên nhiên Việt Nam đem lại cho con người. Nhưng với Nguyễn Tuân thì khác, ở tùy bút Người lái đò sông Đà ông vẫn ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên miền Tây Tổ quốc song ông cũng chỉ ra những nét dữ dội hung bạo của sông Đà để người đọc cảm nhận được vẻ hùng vĩ của nó cùng sự bền bỉ, dũng cảm của những con người Tây Bắc. Đặc biệt là những người làm nghề sông nước. Vì vậy mà con sông Đà cũng được tô đậm trên hai tính cách: trữ tình hiền hòa và hung bạo, mạnh mẽ.

Tìm đến với sông Đà là tìm đến với dòng sông có đặc điểm rất lạ (trong khi mọi dòng sông chảy về phía đông thì con sông Đà lại chảy ngược về phương Bắc), nhà văn đã quan sát và miêu tả nó ở nhiều góc độ. Dưới con mắt của Nguyễn Tuân, dòng sông này cũng có cá tính và Nguyễn Tuân nhìn nó như người bạn tri âm tri kỉ chứ không đơn thuần là một con sông và khám phá nó bằng sự rung động của tâm hồn.

Nhấn mạnh sự hung bạo của sông Đà, tác giả muốn nêu lên một thực tế về đặc điểm của thiên nhiên mà con người phải đối mặt, hơn nữa Nguyễn Tuân có biệt tài tả hiện tượng thiên nhiên dữ dội: giông bão, sấm sét, thác ghềnh. Vì vậy hình tượng con sông Đà ở phần đầu đã gây ấn tượng mạnh cho người đọc.

Loading...

Phan-tich-hinh-tuong-dong-song-Da-du-doi-hung-bao-trong-Nguoi-lai-do-song-Da2

Tác giả đã tập trung miêu tả những chi tiết mà chỉ có quan sát kĩ và thật tinh tế, người ta mới miêu tả sinh động được đến vậy. Bờ sông Đà được miêu tả dựng đứng vách thành, nước chảy xiết giữa hai bờ đá, chẹt như yết hầu. Ngồi trên đò đang mùa hè mà cũng thấy lạnh. Khi miêu tả hút nước sông Đà, tác giả đã tạo nên ấn tượng khủng khiếp với hình ảnh nước thở “kêu lên như cửa cống cái bị sặc, con thuyền nào sơ ý đến gần xoáy nước là ngay lập tức trồng cây chuối ngược rồi vụt biến đi, đến mươi phút sau mới thấy tan tác nổi lên ở khuỷu sông dưới”. Hình ảnh ấy đã khiến người đọc cảm nhận nghề lái đò thật là nguy hiểm. Ghềnh sông cũng được miêu tả đầy hiểm trở dữ dội với “dài hàng cây số nước xô đá, đá xô sóng, sóng xô gió, cuồn cuộn luồng gió ghùn ghè suốt năm… bất cứ người lái đò nào tìm được qua đấy”. Về thác sông, tác giả chủ yếu tả âm thanh của thác: “có lúc nghe như oán trách van xin chế nhạo… đột ngột nó rống lên như tiếng hàng ngàn con trâu mộng đang lồng lộn giữa rừng tre lứa nổ lửa, rừng lửa cũng gầm thét với đàn trâu da cháy bùng bùng”. Không những vậy những thạch trận hiện lên cũng vô cùng hiểm trở. Tác giả triệt để tận dụng nghệ thuật nhân hóa với những hình ảnh “đá mai phục dưới lòng sông… một số hòn nhổm dậy mà còn vồ lấy thuyền… mặt hòn đá nào trông cũng ngỗ ngược” với cách miêu tả thế này người đọc cảm thấy được sự xảo quyệt độc ác ghê gớm của thiên nhiên. Hơn nữa còn có đá tướng đá quân, đá tiền vệ, đá hậu vệ, cửa tử cửa sinh… ta có cảm giác đây là trận đồ bát quái mà sông Đà đã giăng sẵn ra để bẫy người lái đò.

Tóm lại, với tài quan sát miêu tả, với trí tưởng tượng phong phú và ngôn ngữ giàu chất gợi cảm tạo hình, nhà văn đã khắc họa được hình tượng con sông Đà dữ dằn khủng khiếp nhưng cũng mang những nét hùng vĩ của thiên nhiên Tây Bắc. Đây cũng là những khó khăn nguy hiểm mà người lái đò hàng ngày phải vượt qua không biết bao nhiêu lần để đến được bên kia bờ đất thơ mộng trữ tình.

>>>Xem thêm: Soạn bài Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục