Sun, 06 / 2018 5:39 pm | thuylinh

Đề bài: Phân tích hình tượng con sông Đà trữ tình thơ mộng trong Người lái đò sông Đà

Bài làm

Trong thiên tùy bút Người lái đò sông Đà của nhà văn Nguyễn Tuân, con sông hiện lên ngoài vẻ hung bạo dữ dằn thì còn khiến người đọc phải trầm trồ vì mang trong mình những nét đẹp thơ mộng và trữ tình.

Tác giả đã tạo được một hình tượng con sông Đà khác hẳn với những ma trận, thạch trận, thác ghềnh, xoáy nước hiểm ác ở đoạn đầu. Con sông Đà ở đoạn sau được miêu tả với vẻ hiền hòa thân thiết, đằm thắm trong tình cảm của con người. Ở đoạn này tác giả sử dụng những câu văn rất giàu chất thơ với âm điệu sâu lắng hiền hòa “bờ sông hoang dại như một bờ tiền sử, bờ sông hồn nhiên như một nỗi niềm cổ tích thời xưa”. Đặc biệt, có khi tác giả ví bờ sông như một áng tóc trữ tình của người thiếu nữ. “con sông Đà tuôn dài như một áng tóc trữ tình, đầu tóc chân tóc ẩn hiện trong mây trời Tây Bắc bung nở hoa ban hoa gạo tháng hai và cuồn cuộn mù khói núi Mèo đốt nương xuân”. Chỉ bằng một câu văn nhưng tác giả đã giúp người đọc có thể hình dung được hình ảnh con sông dài bất tận, uốn lượn mềm mại, hiền hòa như một dải lụa và vô cùng phù hợp với đất trời, khung cảnh sinh động hai bên bờ. Một câu văn miêu tả ngắn gọn nhưng đầy đủ cả màu sắc, đường nét, dáng dấp, hình hài và cả những hương vị của cuộc sống Tây Bắc.

Phan-tich-hinh-tuong-con-song-Da-tru-tinh-tho-mong-trong-Nguoi-lai-do-song-Da3

Loading...

Tác giả đã quan sát dòng sông ở nhiều góc độ khác nhau: không gian địa lí, chiều dài lịch sử, qua điểm nhìn từ chiều rộng, bề dài và qua cả thời gian bốn mùa. Nhìn qua làn mây mùa xuân rồi xuyên qua đám mây mùa thu và thấy nước sông Đà thay đổi theo mùa: “Mùa xuân dòng sông xanh màu ngọc bích chứ không xanh màu canh hến của sông Gâm, sông Lô, mùa thu nước sông Đà lừ lừ chín đỏ như da mặt người bầm đi vì rượu bữa.”

Khi ở một  góc độ khác tác giả còn cảm nhận con sông Đà như một cố nhân. Khi đi xa sông Đà thì nhớ. Gặp lại sông Đà thấy đăm đắm âm ấm như gặp cố nhân. Rồi tác giả say sưa ngắm ánh sáng lấp lánh của mặt nước dưới cái nắng tháng 3 mơ mộng, say sưa với những cánh chuồn chuồn, bươm bướm trên sông. Đôi khi tác giả lại miêu tả dòng sông qua vẻ đẹp hoang sơ, cổ kính “cảnh ven sông ở đây lặng tờ. Hình như từ đời Lý, đời Trần, đời Lê, quãng sông này cũng lặng tờ đến thế mà thôi” nhưng cảnh lại mang một vẻ đẹp nên thơ với những đồi núi, cỏ tranh ướt đẫm sương đêm. Những con hươu thỏ ngộ nghĩnh thơ ngộ thản nhiên nhìn những người trên thuyền dường như muốn trò chuyện với họ. Qua cách miêu tả này có thể thấy không chỉ dòng sông Đà mà thiên nhiên vạn vật xung quanh con sông dường như vẫn nguyên vẹn nét hoang dã, nguyên sơ của mình, khi chưa có dấu chân của con người đến khai phá.

Đồng thời tác giả cũng miêu tả khám phá vẻ trù phú của sông Đà. Ngoài tiềm năng thủy điện, sông Đà còn là nguồn thủy sản vô tận với những hầm cá, hang cá, cá dầm xanh… bụng trắng xóa.

Tóm lại, qua cách miêu tả ở đoạn này, tác giả đã tạo nên hình tượng một con sông Đà khác hẳn. Nó không chỉ đẹp mà còn giàu có, là một nguồn tài nguyên thiên nhiên đáng quý mà đất trời ban tặng. Bằng cách miêu tả khéo léo, tinh tế và đầy sống động, đoạn văn đã tác động mạnh mẽ đến tình cảm của con người, khiến người đọc yêu mến, ao ước được ngắm sông Đà một lần, được chiêm ngưỡng cái vẻ đẹp nơi miền Tây Tổ quốc.

>>>Xem thêm:

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục