Sun, 07 / 2018 6:39 am | thuylinh

Đề bài: Phân tích hai khổ thơ cuối bài thơ Tây Tiến

Bài làm

Hai khổ thơ cuối bài thơ Tây Tiến là những dòng thơ tái hiện lại vẻ đẹp bi tráng của người lính Tây Tiến. Trong đó có cả những hình ảnh nói về sự bi thương và những hình ảnh đầy tráng lệ hào hùng.

“Rải rác biên cương mồ viễn xứ

Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh

Áo bào thay chiếu, anh về đất

Loading...

Sông Mã gầm lên khúc độc hành

Tây Tiến người đi không hẹn ước

Đường lên thăm thẳm một chia phôi

Ai lên Tây Tiến mùa xuân ấy

Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi”.

Những hình ảnh nói về sự bi thương là những hình hài tiều tụy với những hình ảnh “không mọc tóc”, “quân xanh màu lá”. Sống ở nơi rừng thiêng nước độc có những con suối rửa chân rụng lông, gội đầu rụng tóc rồi lại trải qua biết bao những trận sốt rét rừng cho nên giờ đây cả đoàn quân đều rụng hết tóc “quân xanh màu lá” tức là cả đoàn quân nước da đã xanh rờn vì sốt rét. Ở đây Quang Dũng đã sử dụng thủ pháp nói giảm cũng là để bớt đi vẻ tiều tụy về hình ảnh của họ. Cái chết của những người lính tại chiến trường cũng được miêu tả rất thực khiến người nghe không khỏi ngậm ngùi thương xót: chết mà không có manh chiếu bó thân. Những nấm mồ chôn ở nơi biên ải xa xôi hiu quạnh. Sau này có thể không có dấu chân người. Họ đã khổ trong lúc sống cũng rất thiệt thòi khi chết. Những hình ảnh này gợi lên sự đau thương, tang tóc mà người lính Tây Tiến phải chịu. Trong tang lễ của các anh cũng không có một tiếng kèn, tiếng súng tiễn đưa. Chỉ có con sông Mã gầm gào lên như loạt đại bác vang rền đưa các anh về nơi an nghỉ. Dòng sông như thay mặt quê hương ngậm ngùi thương tiếc, âm thầm ghi tên tuổi của các anh “Sông Mã gầm lêm khúc độc hành” trong khổ thơ kết ta cũng bắt gặp hình ảnh “người đi không hẹn ước” thăm thẳm một chia phôi…” những chi tiết này đọc lên nghe rờn rợn nhưng đây lại là hiện thực bởi chiến tranh khốc liệt mà người lính Tây Tiến hiểu rất rõ và họ chấp nhận ra đi không hẹn ngày trở về. Khi xưa Đỗ Phủ cũng từng viết: “Cổ lai chinh chiến kỉ nhân hồi”.

 

 

Phan-tich-hai-kho-tho-cuoi-bai-tho-Tay-Tien

Những hình ảnh tráng lệ hào hùng. Tài hoa của Quang Dũng ở đoạn này là ông tái hiện hình ảnh người lính tại chiến trường bi mà không lụy. Bên cạnh cái bi thương là những hình ảnh rất hào hùng. Sự kết hợp hài hòa giữa hai yếu tố này đã tạo nên tượng đài nghệ thuật bi tráng của người lính Tây Tiến. Ngay từ đầu đoạn thơ ta thấy: bất chấp cái vẻ ngoài xanh xao tiều tụy, phong thái của người lính vẫn oai hùng như chúa sơn lâm “dữ oai hùng”, “mắt trừng” đây chính là sức mạnh nội lực, là ý chí kiên cường của người lính sẵn sàng làm bạt vía quân thù. Hình ảnh mắt trừng gợi ta liên tưởng tới vẻ đẹp của người tráng sĩ tiền sử (trợn mắt coi khinh nhìn lực sĩ). Trong gian khổ hi sinh họ vẫn lạc quan mộng mơ. Ngày mộng lập chiến công, đêm lại mơ về dáng kiều thơm chốn đô thành. Mộng và mơ gửi về hai phương trời khác nhau nhưng cái mộng này chính là để hiện thực cái mơ kia. Trong bài thơ Đất nước, Nguyễn Đình Thi cũng viết: “Những đêm dài hành quân nung nấu – Bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu”. Câu thơ đầy lãng mạn đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm đã một thời bị quy kết là có ý thức tiểu tư sản lẽ ra phải nhờ về làng quê đất mặn đồng chua hoặc là nhớ về người vợ mòn chân bên cối gạo canh khuya – Hồng Nguyên. Nhưng ở đây ta lại nhớ về dáng kiều thơm, nhưng chính câu thơ đã thể hiện tài hoa của Quang Dũng chi tiết này chính là dấu ấn tâm hồn của những người lính. Ra đi từ 36 phố phường Hà Nội.

Ở khổ thơ tiếp theo ta lại bắt gặp những hình ảnh chẳng tiếc đời xanh, anh về đất, đã miêu tả sự thanh thản của tâm hồn người lính khi họ đối mặt với cái chết. Vì quê hương đất nước họ sẵn sàng xả thân, hiến dâng đời xanh cho Tổ quốc. Cách nói giảm anh về đất vừa làm vợi đi nỗi bi thương cũng vừa khẳng định sự trường tồn, bất tử: các anh về với mẹ đất yêu dấu. Mẹ Việt Nam đón các anh vào lòng để các anh trường tồn cùng sông núi.

Cũng trong đoạn thơ này tác giả sử dụng nhiều từ Hán Việt. Để tạo nên sắc thái trang trọng thiêng liêng và biến những câu thơ thành những lời ngợi ca thành kính đối với sự hi sinh cao cả của những con người đã vì nước quên thân. Hai câu kết vừa tràn đầy sự lãng mạn bay bổng (Tây Tiến mùa xuân ấy) lại vừa là lời thề chiến đấu thiêng liêng cho dù đến với Tây Tiến là không hẹn ngày về nhưng người lính vẫn không sờn lòng. Vẫn Tây Tiến chẳng về xuôi, tấm lòng vẫn phơi phới, đó là người lính Tây Tiến.

Tóm lại cái hiện thực bên cạnh cái mộng mơ, cái bi thương đặt cạnh cái hào hùng ở đoạn thơ này Quang Dũng đã khắc họa một cách rất tài tình vẻ đẹp bi tráng của đoàn binh Tây Tiến, chính điều này đã tạo ra những nét rất riêng biệt về hình ảnh người lính Tây Tiến, nó khác với những người lính trong Đồng chí của Chính Hữu, Nhớ – Hồng Nguyên.

  >>> XEM THÊM :

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục