Sun, 07 / 2018 6:35 am | thuylinh

Đề bài: Ngòi bút của Nguyễn Thi đã kiến cho người đọc cảm động, nhất là ở đoạn văn cuối tác phẩm. Hãy chọn và phân tích đoạn văn nào đó.

Phân tích đoạn văn cuối tác phẩm Những đứa con trong gia đình

Bài làm

Có người đã nhận xét: đọc tác phẩm “Những đứa con trong gia đình” đoạn văn tả cảnh hai chị em Chiến và Việt khiêng bàn thờ sang nhà chú Năm cứ khiến cho người đọc ám ảnh và day dứt mãi.

Đây là đoạn văn thể hiện rõ rệt nhất truyền thống của gia đình nông dân yêu nước ở Nam Bộ. Trước đoạn văn này, tác giả đã miêu tả cảnh chị em làm bữa cơm cúng má, xin phép được di chuyển bàn thờ: chị thì đi nấu cơm, em thì đi kiếm mấy con cá. Vẫn cái bình dị của những người dân nghèo nhưng không khí lại rất thiêng liêng, trang trọng. Có lẽ sự thiêng liêng ấy được gợi lên bởi tiếng hò của chú Năm. “Chú Năm lại cất tiếng hò. Câu hò nổi lên giữa ban ngày, bắt đầu cất lên như một hiệu lệnh dưới ánh nắng chói chang, rồi kéo dài từng tiếng một, vỡ ra nhắn nhủ, tha thiết. Cuối cùng ngắt lại như một lời thề dữ dội”.

Loading...

Qua câu hò của chú ta cảm nhận được nỗi đau khi đất nước chiến tranh, ta thấy được truyền thống yêu nước cứ âm thầm chảy qua từng thế hệ và giờ đây sẽ trao lên vai cho chị em Chiến và Việt phải gánh vác.

Chi tiết này cũng bắt nguồn từ tập quán lâu đời của người Việt nhất là ở thôn quê. Người Việt rất trọng tổ tiên, ông bà cha mẹ đã khuất. Đây là đời sống tâm linh giúp cho họ giữ được cội nguồn. Trước những sự kiện trọng đại, họ rất muốn có sự chứng kiến của linh hồn những người thân. Và chị em Chiến làm những việc đó là để trân trọng những truyền thống của dân tộc. Việc làm của chị em Chiến hôm nay cũng là để trọng cái truyền thống ngàn đời đó.

 

Phan-tich-doan-van-cuoi-tac-pham-Nhung-dua-con-trong-gia-dinh

Tác giả miêu tả rất cụ thể: “Chị Chiến… cũng xắn tay áo để lộ hai bắp tay tròn vo sạm đỏ cháy nắng rồi dang cả thân người to và chắc nịch của mình để nhấc bổng một đầu bàn thờ của má lên. Việt…” Chi tiết này khiến ta cảm nhận không phải họ chỉ nâng chiếc bàn thờ mà họ đang đang nâng lên trân trọng truyền thống gia đình trong không khí thiêng liêng nhất. Có cả chú Năm cũng đang chứng kiến cái giờ phút trang trọng thiêng liêng ấy.

Đoạn văn cũng khiến ta cảm động bởi những câu văn tả nội tâm “Nào đưa má sang ở tận bên nhà chú, chúng con đi đánh giặc trả thù cho ba má, đến chừng nước nhà độc lập con lại đưa má về”. Đây chính là minh chứng hùng hồn nhất cho cảnh “nước mất nhà tan” cũng là lời thề quyết tâm chiến đấu hi sinh vì nợ nước thù nhà của những người con trung hiếu.

Một con người hồn nhiên vô tư như Việt mà giờ đây bỗng trầm tư. Rồi lại cảm thấy thương hại chị lạ… lần đầu tiên Việt thấy lòng mình như thế. Rõ ràng trong giờ phút này Việt thấy mình lớn hẳn lên. Càng thương chị bao nhiêu Việt càng căm thù giặc Mĩ bấy nhiêu. Mối thù như có hình khối có trọng lượng đang đè nặng lên vai Việt.

Chi tiết con đường nhỏ hoang sơ như thoang thoảng mùi hoa cam ở đoạn cuối  đoạn văn như muốn nói với người đọc. Họ sẽ đi tiếp con đường mà ba má họ đã đi, cho đến ngày đất nước độc lập. Tóm lại, đoạn văn là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo của Nguyễn Thi, ở đây có sự cô đọng, dồn nén và chứa chất bao nhiêu ý nghĩa. Vừa là hành động cụ thể vừa có yếu tố tâm linh. Vừa chan chứa yêu thương vừa trĩu nặng căm hờn. Cũng chính đoạn văn này đã giải thích tại sao sau khi vào bộ đội họ lại chiến đấu dũng cảm. Đặc biệt là Việt là một chiến sĩ trẻ măng lại chiến đấu như một anh hùng.

 >>> XEM THÊM : 

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục