Wed, 07 / 2018 5:28 am | thuylinh

Đề bài: “Người hạnh phúc nhất là người đem đến hạnh phúc cho nhiều người nhất” (Đ. Đi-đơ-rô). Anh/chị nghĩ thế nào về vấn đề này?

Bài làm

Mỗi người lại có một quan niệm khác nhau về hạnh phúc. Có người cho rằng hạnh phúc là được sống trong một gia đình đầm ấm, có người hài lòng với hạnh phúc trên con đường công danh sự nghiệp, có người tìm về hạnh phúc là sự yên ổn, thoải mái trong tâm hồn. Tác giả Đ. Đi-đơ-rô lại quan niệm: “Người hạnh phúc nhất là người đem đến hạnh phúc cho nhiều người nhất”.

Có thể hiểu câu nói trên rằng một người hạnh phúc nhất cũng chính là người tạo ra niềm hạnh phúc cho người khác. Nếu một người luôn sống lương thiện, trong sáng, tốt bụng, đem đến cho người khác niềm hạnh phúc, thanh thản thì người đó mới thực sự có hạnh phúc.

Hạnh phúc ở đây nhấn mạnh đến những cảm xúc, tình cảm trong tâm hồn mỗi con người. Nếu ta đầy đủ về vật chất nhưng tâm hồn ta luôn cằn cỗi, khổ đau thì đó không phải là hạnh phúc, đó là bất hạnh. Một người chỉ thực sự hạnh phúc khi tâm hồn họ thấy hạnh phúc, thoải mái.

Loading...

Ở đây, người hạnh phúc còn là người biết cho đi không toan tính vụ lợi. Nếu con người biết yêu thương nhau, biết suy nghĩ cho người khác, sống có tình thương, có trách nhiệm thì đổi lại, người đó sẽ được mọi người yêu mến, quý trọng, nhận được lại những tình cảm tốt đẹp của mọi người. Đó cũng chính là niềm hạnh phúc mà không đồng tiền nào có thể mua được.

 

Nguoi-hanh-phuc-nhat-la-nguoi-dem-den-hanh-phuc-cho-nhieu-nguoi-nhat

Một người chăm chỉ, thường xuyên giúp đỡ người khác, gặp người hoạn nạn thì luôn giúp đỡ trong khả năng của mình, họ sẽ được mọi người xung quanh tôn trọng, kính yêu, nể phục. Khi họ gặp khó khăn, khổ đau, có thể chính những người xung quanh kia sẽ quay lại giúp đỡ họ, cảm thông chia sẻ với họ.

Câu nói có tính chất giáo dục con người trong thế hệ ngày nay, hãy sống và biết cho đi “sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”. Nếu ta biết san sẻ, biết yêu thương, đùm bọc lẫn nhau, hạnh phúc sẽ đến với ta. Ngược lại nếu con người luôn vị kỉ, chỉ biết nghĩ đến bản thân, chăm chăm quan tâm đến những lợi ích trước mắt thì cuối cùng sẽ bị mọi người xa lánh, ghét bỏ. Hạnh phúc mà họ đạt được sẽ không phải là một thành công lâu bền vững chắc. Hãy biết suy nghĩ cho những người xung quanh, sống có trách nhiệm với cộng đồng. Nếu chỉ cá nhân ta sung sướng trong khi cả cộng đồng đầy khổ đau thì điều đó cũng không thể khiến ta hạnh phúc được. Nên hãy biết chìa bàn tay, mở rộng tấm lòng với tất cả mọi người có như vậy, hạnh phúc thực sự sẽ đến với chúng ta.

Có bao giờ bạn cảm thấy vui vẻ khi làm được một điều gì tốt? Khi dắt những em bé qua đường, mang giúp cụ già một chút đồ, bạn có thấy vui vẻ vì mình đã làm được một điều ý nghĩa nhỏ nhoi không, đó chính là hạnh phúc. Mỗi ngày nếu ta gom góp, tích góp những việc làm nhỏ nhắn như vậy, lâu dần ta sẽ học được cách để trở thành một người tốt, học được cách để trở thành một người lương thiện, thấy quen thuộc với những việc làm tốt và khiến tâm hồn chúng ta thanh thản.

Nếu mỗi người đều biết chia sẻ, biết cảm thông, biết giúp đỡ người khác thì xã hội sẽ trở nên tốt đẹp biết bao nhiêu. Con người sống với nhau có tình người và tất cả đều trân trọng tình cảm ấy. Đối với các bạn học sinh, đây là một bài học đối với các bạn, dạy các bạn hiểu rằng hạnh phúc thật sự không phải là sự vị kỉ làm lợi cho bản thân mà đến từ việc san sẻ và tình yêu thương đối với người khác.

>>>XEM THÊM :

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục