Sun, 03 / 2018 5:14 pm | thuylinh

Đề bài: Nghị Luận Về Bệnh Vô Cảm Trong Xã Hội Hiện Nay | Văn Mẫu

Bài Làm

Đi cùng với sự phát triển của xã hội, sự đi lên của mọi mặt đời sống là thói vô cảm trong mỗi con người. Nhất là đối với giới trẻ thói vô cảm cũng gia tăng, trở thành một căn bệnh, một vấn nạn. Vậy bệnh vô cảm là gì? Nó có tác động như thế nào đến con người và đời sống xã hội hiện nay?

Vô cảm là một trạng thái biểu hiện trong hành vi và suy nghĩ của con người, cũng là một tính cách nói về sự ích kỉ, vô tâm, không có cảm xúc của con người. Những người vô cảm là những người không quan tâm đến những người xung quanh, những sự việc không ảnh hưởng trực tiếp đến họ thì họ sẽ không đếm xỉa.

Có nhận định cho rằng vô cảm chẳng có gì là xấu, nó chỉ có nghĩa là không hóng hớt, không lo chuyện bao đồng, không xía vào chuyện của những người xung quanh. Nhận định đó có lẽ không đúng lắm với từ “vô cảm”. Nói như vậy không có nghĩa là cứ những người không vô cảm, biết quan tâm lắng nghe giúp đỡ những người xung quanh là những người luôn lo chuyện bao đồng, tò mò, tọc mạch.

Những người vô cảm thường có biểu hiện đó là chỉ biết đến những gì liên quan ảnh hưởng trực tiếp đến bản thân mình, còn với người khác thì không. Hoặc đôi khi, những người vô cảm là đứng trước những sự việc vô cùng xúc động, có thể là những hành vi cao đẹp, những tấm gương người tốt việc tốt hoặc những hành vi đồi bại, hành động tàn ác, những giá trị đạo đức băng hoại nhưng lại thờ ơ như không.

Loading...
nghi luan ve benh vo cam
Nghị Luận Về Bệnh Vô Cảm Trong Xã Hội Hiện Nay | Văn Mẫu

Bệnh vô cảm tưởng không có gì quan trọng nhưng lại gây ra những hậu quả vô cùng nặng nề đối với chính bản thân người vô cảm và với cả những người xung quanh và xã hội.

Bệnh vô cảm có thể khiến con người trở nên vị kỉ, khó mở lòng với người khác, với nhiều người đây có thể là một triệu chứng của chứng bệnh tự kỉ, trầm cảm. Những người vô cảm thường cũng không mở lòng với những người bên cạnh và điều đó chỉ khiến cho tâm hồn của họ ngày càng cô độc, tù túng. Bệnh vô cảm lâu ngày có thể hình thành nên tính cách của con người (gieo hành động gặt thói quen – gieo thói quen gặt tính cách) và đó là một tính cách xấu.

Một ví dụ của bệnh vô cảm đó là khi đi đường gặp một vụ tai nạn, một va chạm  thì họ nghĩ chạy cho nhanh không người ta lại gọi mình lại nhờ giúp đỡ; hay khi nhìn thấy các bạn học sinh đang đánh nhau nhưng người vô cảm lại nghĩ chẳng liên quan gì đến mình, chúng nó đánh là việc của chúng nó.

Đối với những người xung quanh và với cả xã hội, bệnh vô cảm lâu ngày có thể làm ảnh hưởng tới suy nghĩ và hành động của những người xung quanh họ như người thân, bạn bè (gần mực thì đen, gần đèn thì rạng). Cũng chỉ vì bệnh vô cảm mà những nét đẹp đạo đức của xã hội có thể bị biến chất, thoái hóa; không còn đâu “Một con ngựa đau – Cả tàu bỏ cỏ”, “Bầu ơi thương lấy bí cùng – Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn” và đó là những biểu hiện của sự suy đồi những giá trị đạo đức. Bởi vì thói vô cảm con người có thể không đóng góp những ý kiến, suy nghĩ, cảm xúc của họ với những vấn đề chung của xã hội.

Hiện nay, do sự phát triển của công nghệ số, các bạn trẻ đang dựa dẫm và lạm dụng quá nhiều các thiết bị công nghệ: smartphone, máy tính… mà không tham gia các hoạt động thực tế, những hành động cộng đồng. Người ta có thể ngồi ở nhà cả ngày chỉ với một chiếc máy tính có kết nối Internet. Những mối quan hệ thân thiết rộng mở khi trước nay có thể bị thay thế bằng những bộ phim, trò chơi giải trí trực tuyến. Những cuộc gặp gỡ bạn bè, thăm hỏi người thân có thể bị thay thế bằng những lời chúc sáo rỗng, rập khuôn qua mạng. Con người đang ngày một xa cách những trò chơi dân gian, những giá trị chân thực để thay thế bằng thế giới ảo.

Muốn tránh xa được căn bệnh vô cảm, mỗi con người trước hết cần có những nhận thức đầy đủ và đúng đắn về tầm quan trọng và hệ quả của căn bệnh này, có ý thức để phòng tránh, không để mình nhiễm thói quen vô cảm của nhiều người. Lẽ tất nhiên, vô cảm không đồng nghĩa với soi mói, tọc mạch vào những chuyện cá nhân, riêng tư của người khác.

Đối với học sinh, việc có nhận thức được hệ quả của căn bệnh này càng quan trọng hơn nữa. Mỗi học sinh cần phải thực hiện nhiều hành vi chung tay góp sức, “Một cây làm chẳng nên non – Hai cây chụm lại nên hòn núi cao” để làm giàu cho tâm hồn, rèn luyện phẩm chất của bản thân trở thành những con người nhân ái, vị tha biết quan tâm tới mọi người.

>> XEM THÊM: Nghị luận về bệnh thành tích

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục