Fri, 06 / 2018 5:57 pm | thuylinh

Đề bài: Nghị luận về thái độ trước những mảnh đời bất hạnh và đói nghèo

Bài làm

Tinh thần tương thân tương ái, biết đùm bọc lẫn nhau luôn là một nét đẹp vô cùng đáng quý của dân tộc Việt Nam. Ông cha ta từng dạy “Nhiễu điều phủ lấy giá gương – Người trong một nước phải thương nhau cùng”. Cùng là từ mẹ Âu Cơ sinh ra trăm trứng, đồng bao ta luôn thương yêu nhau, trân trọng nòi giống lạc hồng. Thế nhưng, do sự thay đổi của thời cuộc, mà ngày nay, thái độ của con người trước những mảnh đời bất hạnh và đói nghèo cũng có rất nhiều điều đáng buồn.

Vốn là những con người có tinh thần tương thân tương ái, giàu tình cảm “một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ”, “lá lành đùm lá rách”, con người Việt Nam luôn là những con người trọng nghĩa tình. Thấy người hoạn nạn, mọi người đều sẵn sàng ra tay cứu giúp, thấy những hoàn cảnh khó khăn, họ không ngại chìa bàn tay nhân ái ra để sẻ chia bát cơm, manh áo “một miếng khi đói bằng một gói khi no”. Nhớ khi xưa lúc mới ra đời nhà nước Việt Nam dân chủ cộng hòa 1945, khi Bác Hồ phát động phong trào Hũ gạo cứu đói, Tuần lễ Vàng… nhân dân ta đã đồng lòng, chung tay góp sức đóng góp cứu giúp cho người nghèo khổ thế nào. Dù lúc ấy, cuộc sống của mọi người cũng đều khó khăn, phải lo miếng ăn cái mặc thế nhưng người ta vẫn sẵn sàng nhịn đi bữa cơm bữa cháo của mình đem giúp những số phận bất hạnh hơn. Đó là truyền thống đáng quý của dân tộc, được nhân dân ta lưu giữ từ ngàn đời, được trân trọng và ngợi ca tự hào bởi các thế hệ.

Nghi-luan-ve-thai-do-truoc-nhung-manh-doi-bat-hanh-va-doi-ngheo2

Loading...

Ấy thế nhưng ngày nay, do sự phát triển của cuộc sống, sự thay đổi của mọi mặt trong đời sống xã hội, con người dường như cũng có những đổi khác trong đối nhân xử thế, trong tình cảm và ứng xử với đồng loại của mình. Bên cạnh những người giàu tình thương, lòng nhân ái cũng có một bộ phận con người rất vô cảm, vô trách nhiệm, bàng quan trước những mảnh đời bất hạnh và đói nghèo. Thậm chí có không ít bạn còn tỏ thái độ ngạo mạn, khinh bỉ và chê bai với sự nghèo khổ, lôi thôi của người khác. Đây là những con người vô cùng ích kỉ, cá nhân, hẹp hòi và chưa có những nhận thức đúng đắn về hoàn cảnh cuộc sống cùng lòng thương người. Thấy những người rách rưới, bất hạnh, họ thậm chí không mảy may quan tâm, cho rằng không liên quan gì đến mình thì không bao giờ phải để ý. Trước những cảnh ngộ bất hạnh và đói nghèo họ dửng dưng vô cảm, không có cảm xúc và hành động gì.

Khi xưa có câu chuyện một ông cụ hành khất tiến đến xin ăn một người đàn ông, trước ánh mắt mong chờ của ông cụ, người đàn ông bối rối lục tìm kĩ tất cả các túi trên túi dưới của mình rồi run run cầm đôi bàn tay của ông cụ mà nói “xin lỗi cụ, con chẳng có gì cho cụ cả” nhưng ngược lại ông cụ lại mỉm cười “cảm ơn, vậy là cậu cho tôi rất nhiều rồi”. Vậy đấy, đôi khi thứ ta cho đi không nhất định phải là tiền bạc, của cải vật chất, đó có thể là những tình cảm chân thành xuất phát từ chính tâm hồn và tấm lòng của mỗi người. Thế nhưng những tình cảm ấy vẫn đủ sức sưởi ấm trái tim người khác, tiếp thêm sức mạnh cho họ, đây mới chính là những điều vô cùng đáng quý, đáng trân trọng trong bất cứ thời đại nào.

Những con người vô cảm, dửng dưng với các mảnh đời bất hạnh thì cuộc sống của họ cuối cùng cũng sẽ rơi vào cảnh ngộ bị người khác vô tâm, cô lập, ghét bỏ. Mỗi con người đều có một hoàn cảnh riêng, không phải ai cũng may mắn để có một cuộc sống tốt đẹp. Nếu mỗi người đều biết quan tâm, yêu thương, dành cho nhau sự cảm thông và san sẻ dù là nhỏ nhất bằng tình cảm, bằng vật chất thì xã hội sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều. Chúng ta sẽ vẫn tiếp nối và phát huy truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Chúng ta sẽ làm xã hội không chỉ giàu mạnh, văn minh mà còn tươi đẹp, đầy tình thương hơn.

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục