Thu, 12 / 2017 10:53 am | linh

Đề bài: Nghệ Thuật Sử Dụng Ánh Sáng Và Bóng Tối Trong Chữ Người Tử Tù

Bài Làm

Nhắc tới những tác phẩm viết nhiều về những tác gia hay những vị kiệt xuất thời xưa thì không thể không kể đến Nguyễn Tuân. Với lối viết tài hoa, am hiểu nhiều tầng kiến thức phong phú đa dạng, những tác phẩm đoạn trích của ông đều mang đến cho người đọc nhiều trải nghiệm thú vị hoặc những cái nhin mới đầy độc đáo của nhân vật cũng như góc nhìn của tác giả về nhân vật lịch sử.

Có thể nói, Chữ người tử tù là một trong những tác phẩm thành công, người đọc sẽ không quên được người tử tù nhưng khí thế ngời ngời, đầu đội trời chân đạp đất, hình tượng lẫm liệt Huấn Cao và người có nhân cách điềm đạm nhẫn nhịn và biết nhìn người- viên quản ngục. Và hơn hết chúng ta lại càng không thể quên hình ảnh cho chữ đã đi vào những trang viết và bình phẩm của những tác giả sau này. Để khắc họa những hình ảnh đẹp như vậy tác giả đã kì công không những bởi lí luận và lối viết của mình mà còn bằng nghệ thuật sử dụng hình ảnh, lựa chọn khoảnh khắc , cùng với những hình ảnh mang tính biểu trưng cao – ánh sáng và bóng tối. Nó mang tới cho người đọc những cái nhìn mới lại và những cái đặc sắc cho tác phẩm về triết lí nhân văn

Kết hợp với cốt truyện độc đáo và hợp lí, ánh sáng và bóng tối xuất hiện có dụng ý đã tạo nên điểm nhấn cho tác phẩm Chữ người tử tù. Nghệ thuật sử dụng ánh sáng và bóng tối đặc biệt rất thành công khi được áp dụng vào trong tình huống khi Huấn Cao cho chữ viên quản ngục. Cả ngục tối bỗng chốc sáng bừng lên với ngọn đuốc rực cháy, tình người đã thắp sáng lên những ngóc ngách tối nhất của nơi đây. Và với bất cứ lí do gì, hình ảnh lẫm liệt của người tử tù, sáng mai đã phải ra pháp trường vẫn cho chữ một người quản ngục, một người coi trọng và yêu mến chữ của Huấn Cao, coi như vật báu trong nhà.

Ánh sáng và bóng tối là nét đặc trưng góp nên sự thành công của tác phẩm. Sử dụng với dụng ý khác nhau nên tần suất và dụng ý của mỗi tác phẩm cũng khác nhau. Trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân thì thứ ánh sáng đầu tiên hiện lên trong căn phòng ngục tù là ánh sáng của ngọn đuốc. Nổi bật và dập tan đi bóng tối đặc quánh và không khí ẩm thấp khó chịu ngột ngạt trong ngục là sức nóng và ánh sáng của ngọn đuốc. Và chính người thắp lên giữ ngon đuốc cháy mãi chính là người quản ngục. Hình ảnh ngọn đuốc gắn liền với hình ảnh hết sức thiêng liêng và đầy ý nghĩa nhân văn – hình ảnh Huấn Cao cho chữ viên quản ngục và đưa ra lời khuyên cho viên quản ngục.

Loading...

 Nghệ Thuật Sử Dụng Ánh Sáng Và Bóng Tối Trong Chữ Người Tử Tù

Bóng tối ở Chữ người tử tù cũng đặc quánh ẩm thấp, bóng tối ấy bao trùm cả ngục tù nơi mà Huấn Cao và Viên quản ngục đang ở. Nhưng bóng tối đây không đủ sức ngự trị không gian nơi đây mà phải nhường lại cho ánh sáng rực rỡ của ngọn đuốc. Dụng ý của tác giả đã được thể hiện rõ khi lấy ánh sáng để làm át đi không gian ẩm thấp đầy chuột và bọ. Ánh sáng ấy còn biểu tượng cho vẻ đẹp nhân cách, sự cao thượng và vẻ đẹp thên lương của những người có tâm hồn đồng điệu. Hình ảnh cho chữ của Huấn Cao nổi bật với những đường nét giản dị và thiêng liêng, cũng chính ánh sáng đó càng soi rọi khoảnh khắc Huấn Cao khuyên nhủ viên quản ngục nên rời khỏi nơi đây để không bị vướng bẩn nhân phẩm. Để cái " thanh âm trong trẻo ấy vẫn ngân vang giữa bản nhạc xô bồ của xã hội.

Nghệ thuật sử dụng ánh sáng bóng tối của Nguyễn Tuân đã phần nào góp phần khắc họa thành công tâm lí và tính cách nhân vật đồng thời nhấn mạnh thêm ý nghĩa của câu chuyện. Sự chân thành của viên quản ngục và sự đồng cảm tư chất ngời ngợi của Huấn Cao đã được lột tả rõ nét trong đoạn trích. Chính hình ảnh và nghệ thuật ánh sáng và bóng tối của Nguyễn Tuân cũng phần nào góp phần vào sự thành công vào công cuộc lay chuyển và thức tỉnh thiên lương trong sáng của Huấn Cao dành cho viên quản ngục

>>>XEM THÊM:

Loading...
Spread the love
Bài viết cùng chuyên mục