Tue, 07 / 2018 4:01 pm | thuylinh

Đề bài: Hình ảnh thiên nhiên trong các bài thơ Tràng giang (Huy Cận) và Đây thôn Vĩ Dạ (Hàn Mặc Tử)

Bài làm

Cùng tả cảnh thiên nhiên hữu tình của đất nước Việt Nam nhưng hai nhà thơ Huy Cận và Hàn Mặc Tử lại mỗi người một vẻ, phác họa nên một bức tranh sinh động mà thắm đượm hồn túy dân tộc. Hãy cùng tìm hiểu về hai bài thơ Tràng giang và Đây thôn Vĩ Dạ để thấy được điều đó.

Trong bài thơ Tràng giang, tác giả đã miêu tả vẻ đẹp của dòng sông mênh mang nhưng đượm buồn trong một buổi chiều. Đó là một con sông dài và tĩnh lặng với “Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp – Con thuyền xuôi mái nước song song”. Ngay từ khi bắt đầu, tác giả đã miêu tả đó là một quang cảnh buồn thương. Mọi sự vật trong bài thơ hiện lên đều đơn độc, cô đơn: con thuyền xuôi mái, củi một cành khô, lơ thơ cồn nhỏ, gió đìu hiu, bến cô liêu. Không chỉ vậy, đến cả âm thanh cũng lảng vảng vọng về từ một nơi xa xôi, heo hút.

Khung cảnh trong ngòi bút của Huy Cận có sự đối lập sâu sắc nắng xuống >< trời lên, sông dài >< trời rộng. Tác giả cũng tận dụng tối đa thủ phát đối lập khiến cho cảnh vật càng trở nên cách biệt, xa xôi thăm thẳm. Từ cảnh vật ấy, người đọc có thể thấy được tâm trạng buồn thương, day dứt của nhà thơ. Đó là một nỗi buồn thi nhân, nỗi buồn thời đại. Nhà thơ đã không thể làm gì, không thể thay đổi được gì thời cuộc nên đứng trước đất trời, ông càng cảm thấy lạc lõng, cô đơn.

Loading...

 

 

 

Hình ảnh thiên nhiên trong các bài thơ Tràng giang | Đây thôn Vĩ Dạ

Đối với Hàn Mặc Tử, trọng tâm miêu tả của nhà thơ là về khung cảnh xứ Huế mộng mơ. Cũng với những hình ảnh nắng, bầu trời nhưng trong thơ của Hàn Mặc Tử ánh nắng và bầu trời ấy như có sức sống hơn. Đó là ánh nắng lung linh nhảy múa trên hàng cau, là cảnh những miệt vườn xanh mướt, tươi non mơn mởn gợi lên một sức sống tràn trề và bàn tay chăm chút của con người. Đến khổ thơ sau, nhà thơ cũng chuyển cảnh chuyển tình với tâm trạng buồn nhưng cái buồn của Hàn Mặc Tử không phải là cái buồn thời đại, cái buồn non sông đất nước mà đây là nỗi buồn của một chàng trai không thể về bên người mình thương. Cũng bởi hoàn cảnh đã ngăn cách khiến cho nhà thơ chỉ có thể nhìn người thương qua những giấc mơ mờ ảo. Cách miêu tả của Hàn Mặc Tử cũng tương tự Huy Cận, sử dụng những hình ảnh biểu tượng, đậm chất lãng mạn trong thơ ca xưa như dòng nước, cơn gió, con thuyền… từ đó vừa diễn tả không gian, chuyển động lại vừa cho thấy tâm trạng của chủ thể trữ tình.

Nếu như Huy Cận triệt để sử dụng thủ pháp đối và điệp từ thì nhà thơ Hàn Mặc Tử lại tích cực sử dụng các câu hỏi tu từ trong tác phẩm của mình (Sao anh không về chơi thôn Vĩ?, Có chở trăng về kịp tối nay? Ai biết tình ai có đậm đà?). Cách vận dụng câu hỏi tu từ đã góp phần làm nổi bật tâm trạng của nhà thơ. Thiên nhiên trong thơ Hàn Mặc Tử cũng rộng lớn, nhiều màu sắc giống thơ Huy Cận nhưng có lẽ cái màu sắc ở đây có sức sống hơn dù đó cũng là những cảnh vật buồn. Nhà thơ chỉ hồi tưởng lại cảnh vật trong kí ức của mình nhưng lại khiến người đọc có thể tưởng tượng ra một bức tranh thiên nhiên sông động, rực rỡ và đẹp nên thơ của xứ Huế. Trong khổ thơ cuối cùng, nhà thơ cũng bộc lộ tình cảm của mình, đó là nỗi nhớ thương người con gái trong giấc mơ xa vời.

Cả hai nhà thơ Huy Cận và Hàn Mặc Tử đều đã rất thành công trong việc miêu tả khung cảnh thiên nhiên đất trời của mọi miền Tổ quốc. Thông qua cách miêu tả bao trùm và quy mô ấy mà thiên nhiên nước ta hiện lên tươi đẹp, bao la rộng lớn dù đó có là những bức tranh buồn.

>>> XEM THÊM :

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục