Mon, 04 / 2018 3:13 am | thuylinh

Đề bài: Chứng Minh Tính Sử Thi Và Lãng Mạn Trong Rừng Xà Nu / Văn Mẫu

Bài Làm

Trong thời kỳ 1945 – 1975 dân tộc ta tiến hành hai cuộc kháng chiến vĩ đại để bảo vệ Tổ quốc. Hiện thực ấy đã làm xuất hiện biết bao những con người anh hùng với những hành động xả thân. Văn học đã tìm đến phản ánh họ, ca ngợi những hành động phi thường ấy. Một trong những tác phẩm xuất sắc về thời kỳ này là Rừng xà nu của nhà văn Nguyễn Trung Thành.

>> XEM THÊM: Ý Nghĩa Nhan Đề Rừng Xà Nu

Rừng xà xu viết về đề tài chiến tranh khi đế quốc Mỹ ồ ạt đổ quân vào Việt Nam. Cả dân tộc ta đứng trước thử thách sống còn. Tác phẩm ra đời đã chứng minh chân lý “Không có gì quý hơn độc lập tự do”. Tác phẩm đồng thời còn được coi là một lời hịch chống Mỹ nên nó mang tầm vóc sử thi. Mâu thuẫn trong tác phẩm không bó hẹp trong một bản làng mà đây chính là cuộc đối đầu giữa nhân dân miền Nam, dân tộc Việt Nam với Mỹ và tay sai. “Rừng xà nu” không phải là truyện của một đời mà là truyện của một thời, một nước.

Chủ đề của truyện Rừng xà nu thuộc loại truyện luận đề (bàn luận về những vấn đề). Chân lý mà truyện đề cập đến được gửi qua lời cụ Mết. Nhà văn đã cố ý để cụ Mết cứ nói đi nói lại “Tnú không cứu được vợ con vì chỉ có hai bàn tay trắng… nghe rõ chưa các con… nhớ lấy ghi lấy sau này tao chết tồi bay còn sống phải nói lại cho con cháu. Chúng nó đã cầm súng mình phải cầm giáo mác”. Đây chính là quy luật của đấu tranh giai cấp. Không chỉ đề tài, và mâu thuẫn của tác phẩm mang đậm chất sử thi mà hình tượng nhân vật trong tác phẩm Rừng xà nu cũng giàu chất sử thi.

Loading...

Cây xà nu từ đầu đến cuối cũng mang dáng dấp sử thi. Ở đoạn tả cái chết cây xà nu đầy bi tráng: có những cây bị chặt đứt ngang nửa thân mình, đổ ào ào như một trận bão. Ở đoạn tả sức sống vươn dậy mạnh mẽ của cây xà nu “ngọn xanh rờn, hình nhọn mũi tên lao thẳng lên bầu trời, vết thương mau lành, rừng xà nu ưỡn tầm ngực lớn…” những hình ảnh này gợi vẻ đẹp cường tráng, kiêu dũng bất diệt của thiên nhiên Tây Nguyên.

Đặc biệt là điệp khúc “đứng trên đồi xà nu… tới chân trời” xuất hiện từ đầu đến cuối truyện: “vừa gợi cái màu xanh ngời ngợi của một vùng đất có núi sông mây điệp trùng, gió ào ào, lại vừa khẳng định cái sức sống trường tồn mà kẻ thù bất khả hủy diệt.

tinh su thi va lang man trong rung xa nu
Chứng Minh Tính Sử Thi Và Lãng Mạn Trong Rừng Xà Nu / Văn Mẫu

Về nhân vật cụ Mết. Cụ Mết là người xuất hiện với dáng dấp mạnh mẽ của bà con vùng rừng núi: cụ ở trần, ngực căng như một cây xà nu, đôi bàn tay to sần sùi như vỏ xà nu lại sắc như một cái kìm sắt, mắt vẫn sáng mà xếch ngược, râu dài đến ngực mà vẫn đen bóng, tiếng nói ồ ồ dội vang trong lồng ngực. Những hình ảnh này vừa gợi ta liên tưởng đến những con người chọc trời khuấy nước lại vừa khiến ta cảm nhận được cái âm vang hào hùng của đất Tây Nguyên đã kết tinh trong con người ông cụ. Cụ thường nói rất ít mà cụ là con người hành động, mệnh lệnh thường rất ngắn gọn. Cụ là cái cầu nối giữa quá khứ và hiện tại. Cái giọng trầm hùng và thái độ dứt khoát của cụ khiến ta liên tưởng đến những tố chất của Đăm Săn, Xinh Nhã, Nơ Trang Lơn trong những sử thi Tây Nguyên. Đặc biệt là trong đêm mà dân làng Xô Man vùng dậy. Cụ chỉ ra lện “Chém! Chém hết!” và thằng Dục nằm ngay dưới lưỡi giáo của cụ. Và câu nói “thế là bắt đầu rồi, đốt lửa lên… Đốt lửa lên!” Ta có cảm giác lúc này cụ là lãnh tụ của cuộc khởi nghĩa.

Nhân vật Tnú cũng là một đại diện tiêu biểu của tính sử thi trong tác phẩm Tnú đã anh hùng ngay từ ngày nhỏ “lấy đá đập đầu chảy máu, khi đi liên lạc vượt thác băng băng như cá kình, giặc đến tra tấn dùng dao chém vào lưng vẫn không khai. Đặc biệt là sức chịu đựng khi bị đốt 10 đầu ngón tay, nỗi đau cả thể xác lẫn tinh thần: “2 mắt như 2 cục lửa lớn, 2 cánh tay ôm mẹ con Mai như cái lim chắc, dùng bàn tay thương tật để siết chết kẻ thù”. Tất cả những hình ảnh trên đã dựng lên trước người đọc một con người phi thường, luôn hành động vì cộng đồng.

Tính sử thi còn hiện lên qua giọng điệu của tác phẩm. Tác giả miêu tả không khí trang nghiêm khi cả làng ngồi bên đống lửa im lặng để nghe cái giọng trầm hùng của cụ Mết cất lên bên đống lửa khiến ta liên tưởng tới cách kể khan của người Tây Nguyên. Những câu nói những mệnh lệnh ngắn gọn của cụ Mết lại giống như những phán quyết thiêng liêng của lịch sử.

Tác giả cũng sử dụng nhiều hình ảnh rất gợi cảm: ngọn lửa trên tay Tnú, hình ảnh đống lửa bập bùng soi sáng bộ mặt tàn bạo của kẻ thù, hình ảnh cả làng Xô Man ào ào rung động góp phần tái hiện một cuộc khởi nghĩa vừa thiêng liêng vừa hào hùng. Hay chi tiết ở núi Ngọc Linh có một mỏ đá mài có thể dùng cho cả trăm cuộc khởi nghĩa đã nói lên khả năng vô tận, cái truyền thống ngàn đời bất khuất của người dân Tây Nguyên.

Từ đề tài tác phẩm, cách miêu tả nhân vật cho đến giọng điệu đền đậm chất sử thi, Rừng xà nu quả thật đã trở thành một bản hùng ca ca ngợi cuộc sống và chiến đấu, tinh thần quả cảm, ngoan cường của bà con dân tộc nơi vùng rừng núi Tây Nguyên.

>> XEM THÊM: Soạn bài rừng xà nu

>> XEM THÊM: phân tích nhân vật tnú

>> XEM THÊM: phân tích tác phẩm rừng xà nu

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục