Thu, 08 / 2018 4:34 pm | thuylinh

Đề bài: Cảm nhận của anh (chị) về vẻ đẹp của con người Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước qua 2 nhân vật: Tnú (Rừng xà nu) và Việt (Những đứa con trong gia đình).

Bài làm

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc ta, có thể nói Tây Nguyên và vùng đất Nam bộ là những mảnh đất khói lửa nhất. Cũng từ đây có biết bao người anh hùng đã dũng cảm đứng lên chiến đấu quên mình. Có thể tìm hiểu điều đó qua hai nhân vật Tnú trong tác phẩm Rừng xà nu của nhà văn Nguyễn Trung Thành và nhân vật Việt trong tác phẩm Những đứa con trong gia đình của nhà văn Nguyễn Thi.

Cả Tnú và Việt đều được giác ngộ cách mạng từ nhỏ, đều là con nhà nòi, có lòng căm thù giặc sâu sắc và ý chí kiên cường quả cảm. Tnú thì mồ côi cha mẹ, lớn lên trong vòng tay bảo bọc của dân làng Xô Man cùng sự che chở của những cánh rừng xà nu. Nhưng anh tham gia cách mạng từ nhỏ và bộc lộ bản tính lì lợm can trường của mình khiến cho kẻ thù phải dè chừng. Việt thì sinh ra và lớn lên trong gia đình có truyền thống cách mạng. Cha và ông nội Việt đều chết dưới tay giặc. Mẹ Việt cũng mất vì bị đạn của giặc găm vào người. Chú Năm là người lưu giữ cuốn sổ truyền thống của gia đình cũng luôn ghi chép lại những chiến tích cách mạng oai hùng của cả gia đình. Hai chị em Chiến và Việt đều nung nấu ý chí trả thù cho ba má, mong mỏi được xung phong vào chiến trường, chiến đấu đánh đuổi giặc ngoại xâm.

Cam-nhan-ve-ve-dep-cua-con-nguoi-Viet-Nam-trong-cuoc-khang-chien-chong-My

Loading...

Cả Tnú và Việt đều đã chứng minh sự can đảm, gan góc của mình bằng những hành động hết sức thực tế. Tnú khi bị giặc bắt thì nhanh chí ứng biến, không khai một câu. Lúc giặc ra tay giết hại vợ con ngay trước mặt anh, dùng lửa tra tấn dã man, tàn bạo đôi bàn tay anh, anh cũng không khai lấy một lời, chỉ càng thêm căm thù giặc, biến lòng căm thù ấy thành hành động trả thù, hết mình chiến đấu chống lại bọn Mỹ Ngụy. Anh không chỉ là tấm gương sáng, là người anh hùng của dân làng Xô Man mà anh còn là người anh hùng của cả dân tộc Việt Nam. Còn Việt, Việt xung phong vào chiến trường khi chưa đủ tuổi, Việt giành với chị để được đi mặc dù biết rằng đi là có thể sẽ chết. Sự tranh giành của Việt không phải là của một đứa trẻ, không phải là sự háo thắng, chưa hiểu biết, ngược lại, nó là hành động của những ý chí và suy nghĩ được bồi đắp qua thời gian và được rèn luyện qua hoàn cảnh. Dù tuổi còn trẻ nhưng anh đã chiến đấu vô cùng dũng cảm nơi chiến trường. Khi bị thương phải nằm lại trong rừng, anh cũng không sợ chết mà lại sợ con ma cụt đầu. Anh không nghĩ nhiều đến cái chết mà nghĩ nhiều về gia đình, tuổi thơ, về đồng đội. Thậm chí anh đã lấy hết sức mình sẵn sàng lên đạn để có chết cũng phải diệt được vài ba thằng địch nữa. Sự quả cảm của Việt được thể hiện ngay cả khi anh cận kề cái chết.

Thực ra, cả Tnú và Việt đều không sợ chết bằng việc sợ không diệt được kẻ thù, phải sống chung đụng và chịu sự thống trị, đàn áp của bọn chúng. Đây là hai người thanh niên trong hàng vạn, hàng triệu những người thanh niên Việt Nam thời bấy giờ trẻ trung, sôi nổi, đầy hoài bão, lí tưởng, nhiệt huyết. Ở họ còn có một lòng dũng cảm và nghị lực phi thường dám đối mặt, dám chống chọi với hiện thực chiến tranh tàn khốc. Họ sống hết mình vì lí tưởng cao đẹp là đem lại được độc lập tự do cho quê hương mình, Tổ quốc mình. Họ dám xả thân, dám quên mình và hi sinh những cái tôi để phục vụ những cái chung lớn lao của cả dân tộc. Chính những con người này đã tạo nên một bức tượng đài bất diệt về những người anh hùng trong cuộc chiến đấu gian khổ của chúng ta, đem lại thắng lợi vẻ vang và nền độc lập tự do cho dân tộc.

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục