Mon, 06 / 2018 11:59 am | thuylinh

Đề bài: Cảm nhận của anh chị về hình tượng rừng xà nu trong truyện ngắn cùng tên của tác giả Nguyễn Trung Thành

Bài làm

Nguyễn Trung Thành là gương mặt ưu tú của văn học Việt Nam hiện đại. Trong suốt hai cuộc kháng chiến ông đều có mặt chiến đấu ở những nơi gian khổ nhất. Là nhà văn tay bút tay súng đã sống rất gắn bó với đồng bào Tây Nguyên và đã viết được những tác phẩm nổi tiếng về mảnh đất này: Đất nước đứng lên, Rừng xà nu.

Rừng xà nu là bản hùng ca ca ngợi con người và núi rừng Tây Nguyên bất khuất. Tác phẩm giàu khuynh hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn, trong đó hình tượng cây xà nu – rừng xà nu được coi là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo.

Cây xà nu trở thành sợi chỉ đỏ xuyên suốt tác phẩm, nó được miêu tả từ nhiều góc độ và tạo được hiệu quả thẩm mĩ rất đặc biệt.

Loading...

Mở đầu là hình ảnh rừng xà nu đau thương, kiên cường. Kết thúc tác phẩm lại là hình ảnh cụ Mết, Tnú và Dít đứng trên đồi xà nu ngắm nhìn những cánh rừng xà nu mênh mông đến tận chân trời. Trong suốt tác phẩm có tới gần 20 lần tác giả nói về cây xà nu, rừng xà nu, gỗ xà nu, khói xà nu, nhựa nà nu, lửa xà nu. Nhưng đoạn văn kì diệu và hấp dẫn người đọc nhất là đoạn mà Nguyễn Trung Thành miêu tả rừng xà nu ở đầu truyện. Cây xà nu ở đầu truyện được miêu tả đầy đau thương. Ngay từ câu văn mở đầu, tác giả đã nói về vị trí cánh rừng “làng ở trong tầm đại bác… chúng nó bắn mỗi ngày hai lần… Hầu hết đạn đều rơi vào cánh rừng xà nu cạnh con nước lớn. Cả rừng xà nu hàng vạn cây không cây nào không bị thương…”. Ở đây tác giả đã nhấn mạnh nỗi đau của rừng và tội ác hủy diệt màu xanh của bọn Mĩ Diệm.

Sau đó giống như một nhà quay phim, tác giả đặt ống kính quay cận cảnh những vết thương của cây xà nu “có những cây bị chặt đứt ngang nửa thân mình, đổ ào ào như một trận bão. Ở chỗ vết thương, nhựa ứa ra tràn trề, thơm ngào ngạt, long lanh nắng hè gay gắt… bầm lại, quyện lại thành cục máu”.

Cam-nhan-cua-anh-chi-ve-hinh-tuong-rung-xa-nu

Khi miêu tả cái chết của của cây xà nu non người đọc càng thấy thương tâm hơn “có những cây vừa ngang tầm đầu người lại bị đại bác chặc đứt làm đôi. Ở những cây đó nhựa còn trong, chất dầu còn loãng, vết thương không lành được, cứ loét mãi ra, năm mươi hôm thì cây chết”.

Tóm lại với nghệ thuật nhân hoá tác giả đã miêu tả nỗi đau của thiên nhiên mà người đọc thấy xót xa như đứt từng khúc ruột. Đây chính là sự tài hoa trong cách quan sát và tái hiện của tác giả.

Ngoài vẻ đau thương, cây xà nu còn hiện lên với vẻ kiên cường, bất khuất. Tác giả nhận xét: “Trong rừng ít có có loại cây nào sinh sôi nảy nở khoẻ như vậy. Cạnh một cây mới ngã gục có tới bốn năm cây con mọc lên… lao thẳng lên bầu trời”. Câu văn gợi sự sinh sôi nảy nở trùng điệp, vừa nói lên sức sống mãnh liệt tích tụ trong cây xà nu non. Hình ảnh những cây xà nu thanh nhã, rắn rỏi tiếp đón ánh sáng mặt trời “Cũng có ít loại cây ham ánh sáng mặt trời đến thế… thơm mỡ màng”. Đây là đoạn văn giàu chất thơ, gợi lên vẻ đẹp mĩ lệ của thiên nhiên Tây Nguyên đặc biệt là của Rừng xà nu.

Tác giả lần nữa đặc tả sự vươn lên mãnh liệt của những cây xà nu trưởng thành “đạn đại bác không giết nổi chúng, những vết thương chóng lành như trên một thân thể cường tráng. Chúng vượt lên rất nhanh, thay thế những cây đã ngã” và hình ảnh nhân hóa “cứ thế hai ba năm nay rừng xà nu ưỡn tấm ngực… cho làng” đã khẳng định tầm quan trọng của thiên nhiên Tây Nguyên đối với cuộc sống của con người trong cuộc chiến tranh chống Mĩ.

Đặc biệt là câu văn như một điệp khúc “Đứng trên đồi xà nu ấy… tới chân trời” ở phần đầu và cuối truyện càng khẳng định sức sống trường tồn bất diệt của cây xà nu, khẳng định sự gắn bó của nó với con người Tây Nguyên.

Rừng xà nu chịu đựng bao đau thương mất mát khiến người đọc liên tưởng tới sự đổ máu hy sinh của dân làng Xô Man và nhân dân Tây Nguyên trong cuộc đối đầu với bè lũ Mĩ _ Diệm. Hình ảnh những cây xà nu hiên ngang bất khuất vượt lên bom đạn tượng trưng cho ý chí kiên cường bền bỉ tượng trưng cho tinh thần dũng cảm, đức hy sinh của những người dân nơi đây.

Hình ảnh rừng xà nu cứ tầng tầng lớp lớp kế tiếp nhau mà lớn lên trong bom đạn cũng là hình ảnh người dân làng Xô Man từ thế hệ này sang thế hệ khác nối tiếp nhau đứng lên giữ lấy quê hương xứ sở, truyền thống của bộ tộc mình. Đặc biệt là hình ảnh những cây xà nu rắn rỏi ham ánh sáng mặt trời cũng giống như người dân làng Xô Man chân thật phóng khoáng luôn hướng tới khát vọng tự do và ánh sáng của Đảng.

Chọn cây xà nu là hình tượng biểu trưng đẹp đẽ và đầy gợi cảm, Nguyễn Trung Thành đã tạo ra được sự tương hợp độc đáo giữa thiên nhiên và con người Tây Nguyên. Hình tượng cây xà nu sống mãi trong lòng người đọc bởi nó đã kết tinh được sức sống mãnh liệt và phẩm chất cao đẹp của người dân nơi đây. Đó là thành công kì diệu trong sáng tạo nghệ thuật của Nguyễn Trung Thành.

>>>Xem thêm:

Loading...
Spread the love
Bài viết cùng chuyên mục