Mon, 07 / 2018 4:28 pm | thuylinh

Đề bài: Phải chăng “Cái chết không phải là điều mất mát lớn nhất trong cuộc đời. Sự mất mát lớn nhất là để cho tâm hồn lụi tàn ngay khi còn sống”? (Noóc – man Ku – sin). Suy nghĩ của anh/chị.

Bài làm

Mỗi người có một quan niệm sống, một triết lí nhân sinh khác nhau. Để nuôi dưỡng được những lí tưởng khát vọng ấy, con người thường cảm nhận bằng tâm hồn riêng của mình. Noóc – man Ku – sin cho rằng: “Cái chết không phải là điều mất mát lớn nhất trong cuộc đời. Sự mất mát lớn nhất là để cho tâm hồn lụi tàn ngay khi còn sống”. Câu nói là một nhận định đúng đắn về cách sống của con người.

Theo tác giả, điều mất mát lớn nhất trong cuộc đời không phải là cái chết bởi ai rồi cuối cùng cũng phải chết. Đó là quy luật bất biến của cuộc sống, sinh, lão, bệnh, tử. Cái chết theo quan niệm của đạo Phật là sang thế giới bên kia, là sống gửi thác nhờ; đối với Thiên chúa giáo, cái chết đồng nghĩa với việc con người được lên thiên đường, đến với vòng tay của Chúa. Do đó, cái chết không phải là sự mất mát lớn, đó chỉ là sự luân hồi trong kiếp sống của con người, là việc con người nằm xuống khi đã hoàn thành nghĩa vụ trần gian, đi hết những chặng đường của mình. Sự mất mát lớn nhất ở đây chính là việc con người còn sống mà để cho tâm hồn của mình lụi tàn. Tâm hồn lụi tàn nghĩa là con người sống chán nản, tuyệt vọng, lựa chọn sự buông bỏ. Mỗi người có những suy nghĩ về cuộc đời khác nhau, cách cảm nhận cuộc sống khác nhau. Sự khác nhau đó là ở tâm hồn, có người luôn lạc quan, vui vẻ, yêu đời, yêu cuộc sống; có người lại luôn nhìn đời một cách tiêu cực, bi lụy. Chính vì nhìn đời một cách tiêu cực nên chính họ đã tự mình chôn vùi cuộc sống của mình. Họ không còn cảm nhận được những niềm vui, những nỗi buồn, sự hạnh phúc cũng như nỗi khổ đau của cuộc sống. Tâm hồn của họ đã chết, họ vô cảm, thờ ơ với mọi sự vật, sự việc xung quanh. Vậy thì điều này còn đáng sợ hơn là cái chết.

 

Loading...

 

 

Cai-chet-khong-phai-la-dieu-mat-mat-lon-nhat-trong-cuoc-doi

Nếu con người sống mà để tâm hồn lụi tàn thì cuộc sống sẽ thật bi ai, thê lương. Khi chúng ta để tâm hồn của chúng ta tàn phai đi chúng ta sẽ không cảm nhận được những hỉ nộ ái ố của cuộc đời. Dù cho có sự việc vui vẻ, hạnh phúc đến mấy cũng như những việc đau lòng đến mấy xảy ra trước mắt cũng không khiến cho ta có những rung động trong tim. Con người sẽ không còn động lực để cố gắng, sẽ không có mục tiêu để phấn đấu, sẽ không cảm nhận được trọn vẹn cuộc sống. Nếu vậy, dù có sống dai, sống lâu dài đó cũng chỉ là một cuộc sống bất hạnh mà thôi.

Trong cuộc đời vô thường này có rất nhiều điều bất ngờ có thể xảy ra. Ai rồi cũng sẽ gặp những chuyện khó khăn, gian nan; ai rồi cũng có lúc đau khổ, bi thương. Nhưng đừng để tâm hồn ta tàn lụi, đừng giết chết những cảm xúc, những tình cảm, trạng thái của mình. Đừng để chúng ta như một người bù nhìn, một cái xác không hồn vất vưởng giữa cuộc sống muôn màu. Mỗi người hãy biết nuôi dường, làm giàu cho tâm hồn, để cho cuộc sống trở nên thú vị, muôn màu muôn vẻ. Hãy sống hết mình vì cuộc sống này thực ra ngắn ngủi vô cùng.

Mỗi người chúng ta nên biết tận hưởng cuộc đời của mình. Tận hưởng không có nghĩa là chúng ta chỉ chờ đợi những niềm vui mà hãy đón cả những nỗi buồn, hãy vượt qua nó bằng chính bản thân mình. Phải trải qua những nỗi buồn, sự gian nan, bất hạnh, con người mới càng trân quý cái hạnh phúc mà họ có trong tay.

>>>XEM THÊM :

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục