Fri, 08 / 2018 5:10 pm | thuylinh

Đề bài: Về bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng, có ý kiến cho rằng:

Bài thơ Tây Tiến có phảng phất những nét buồn, những nét đau, nhưng đó là cái buồn đau bi tráng, chứ không phải là cái buồn đau bi lụy”. (Quang Dũng – Tác phẩm chọn lọc, Trần Lê Văn, H.1988). Từ cảm nhận của anh (chị) về bài thơ Tây Tiến, hãy làm sáng tỏ nhận định trên?

Bài làm

Nhà thơ Quang Dũng tên thật Bùi Đình Diệm, sinh năm 1921 tại làng Phượng Trì, huyện Đan Phượng. Năm 1947, ông làm Đại đội trưởng ở tiểu đoàn 212, Trung đoàn 52 Tây Tiến. Ông tham gia chiến dịch Tây Tiến đợt hai, mở đường qua đất Tây Bắc. Ông làm bài thơ Tây Tiến năm 1948 khi dự Đại hội toàn quân ở Liên khu III tại làng Phù Lưu Chanh (Hà Đông). Bàn về tác tác phẩm Tây Tiến, có ý kiến cho rằng: “Bài thơ Tây Tiến có phảng phất những nét buồn, những nét đau, nhưng đó là cái buồn đau bi tráng, chứ không phải là cái buồn đau bi lụy”.

Cả bài thơ là những hình ảnh tái hiện lại đoàn quân Tây Tiến trong những ngày tháng hành quân chiến đấu gian khổ vì vậy nó quả là có phảng phất những nét buồn, những nét đau thương. Nhìn chặng đường hành quân của những người lính ta có thể thấy được họ đã phải vượt qua những gì. Đó là những sườn dốc thăm thẳm, cheo leo mà bất cứ khi nào người lính sảy chân đều có thể mất mạng như chơi. Đó là những cồn mây heo hút, nơi rừng thiêng nước độc và đoàn quân thì liên tục phải hành quân di chuyển trong điều kiện khắc nghiệt, thiếu thốn, vai đeo nặng những quân trang quân dụng. Mỗi bước chân họ đi, mỗi con đường họ qua đều là những chặng đường đầy rẫy chông gai, luôn có cái chết chực chờ. Những hình ảnh ấy không khỏi khiến người đọc xót xa cho sự gian khổ của những người lính.

Loading...

 

 

Bài thơ Tây Tiến có phảng phất những nét buồn

Trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy thế nhưng những người lính lại không hề sợ hãi, không đau thương bi lụy. Hãy nhìn xem phong thái cùng hành động của họ, không phải là run rẩy, đùn đẩy nhau, không phải là mệt mỏi cùng nhau lê bước mà họ vẫn hành quân một cách dũng mãnh kiên cường. Dù đường đi có khó khăn gian khổ họ vẫn mang trong mình niềm tin và tình yêu. Bằng chứng là họ vẫn quan sát và cảm nhận thiên nhiên đất trời bằng tất cả vẻ đẹp sức sống của nó. Họ nhớ về nó với những nét xinh đẹp lãng mạn nhất. Từ Sài Khao sương lấp, Mường Lát hoa về, Pha Luông mưa xa khơi,…

Không những trong cuộc sống đời thường và khi hành quân họ đều vui vẻ, yêu đời mà trong khi chiến đấu họ cũng vô cùng anh dũng, quả cảm. Họ coi những thiếu thốn khó khăn nơi chiến trường là những câu chuyện cười hài hước. Sốt rét rừng làm rụng tóc cũng chỉ khiến họ trông láu cá, oai hùng hơn. Sự chiến đấu và hi sinh của họ là bi tráng chứ không hề bi lụy. Cách mà họ ra đi vĩnh viễn được coi nhẹ tựa lông hồng, như một sự gửi gắm chứ không phải là cái chết đầy thảm thương bi kịch. Dù người lính nằm xuống trong tình trạng không có lấy một manh chiếu, không có một nấm mồ tử tế thì với họ, điều ấy cũng không quan trọng, họ vẫn ví von chiếc áo trấn thủ của mình là áo bào, coi sự ra đi của mình là một việc nhẹ nhàng. Chính thái độ của họ, của những người trong cuộc đã khiến cho người đọc không cảm thấy ám ảnh, bi ai về quá trình chiến đấu và hi sinh của họ.

Cách viết của nhà thơ Quang Dũng vừa lột tả lại bức tranh hành quân, sống và chiến đấu vô cùng sinh động của đoàn quân Tây Tiến vừa xây dựng lên một tượng đài anh dũng, bất khuất của những người lính binh đoàn này. Qua đây người đọc có thể thấy được sự hùng dũng, hiên ngang cùng những gian khổ hi sinh của người lính. Họ hào hùng, bi thương mà vẫn vô cùng hùng tráng và đầy nghĩa khí.

>>> XEM THÊM : 

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục